Chiếc khăn quàng của người mẹ
Chiếc khăn theo bác suốt những năm tháng chiến tranh. Những đêm rét buốt, bác quàng khăn, cảm giác như có mẹ ở bên. Khi bị thương, bác dùng khăn để băng tạm vết thương.
Bác Đỗ Văn Lâm, cựu chiến binh phường Hồng Bàng, kể rằng trước ngày lên đường, mẹ bác đã lặng lẽ đưa cho bác một chiếc khăn quàng cổ.
“Trời lạnh thì quàng vào cho ấm,” mẹ chỉ nói vậy.
Chiếc khăn theo bác suốt những năm tháng chiến tranh. Những đêm rét buốt, bác quàng khăn, cảm giác như có mẹ ở bên. Khi bị thương, bác dùng khăn để băng tạm vết thương.
Có lần, một đồng đội bị sốt nặng, bác tháo khăn đưa cho bạn giữ ấm. Sau đó, người ấy qua khỏi, còn chiếc khăn thì không trở lại nữa.
“Bác không tiếc, vì lúc đó giữ được người là quý nhất,” bác nói.
Sau chiến tranh, trở về nhà, bác không còn chiếc khăn năm xưa, nhưng ký ức về nó thì vẫn còn nguyên.
Mỗi khi trời trở lạnh ở Hồng Bàng, bác lại nhớ đến bàn tay mẹ, nhớ đến chiếc khăn giản dị mà ấm áp.
Với bác, đó không chỉ là một vật dụng, mà là tình thương – thứ đã theo bác vượt qua cả chiến tranh.



