Chiếc khăn rằn của má
Câu chuyện kể về chiếc khăn rằn mà một người mẹ miền Tây trao cho con trước ngày lên đường nhập ngũ.
Cựu chiến binh Nguyễn Văn Thành, sinh năm 1949, từng chiến đấu tại chiến trường miền Tây Nam Bộ trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Ông kể rằng trước ngày lên đường, má ông đã đưa cho ông một chiếc khăn rằn rồi dặn phải luôn mang theo bên mình. Theo lời ông Thành, chiếc khăn rằn ấy là khăn má ông tự dệt. Khăn có màu đen trắng, đã cũ nhưng rất bền. Má ông nói rằng người miền Tây ai cũng quen với chiếc khăn rằn vì nó có thể dùng để quàng cổ, lau mồ hôi, che nắng và giữ ấm. Ông kể rằng suốt những năm hành quân qua đồng ruộng, kênh rạch và rừng tràm, chiếc khăn luôn ở bên ông. Khi trời nắng, ông quấn khăn lên đầu. Khi trời lạnh, ông quàng khăn quanh cổ. Có lúc ông còn dùng khăn để băng tạm vết thương cho đồng đội. Ông nhớ nhất người bạn thân tên Sáu, quê ở Cần Thơ. Sáu thường đùa rằng nhìn chiếc khăn rằn là biết ngay ông Thành là người miền Tây chính gốc. Mỗi lần nghỉ chân, hai người lại ngồi cùng nhau, lấy khăn lau mồ hôi rồi kể chuyện quê nhà. Có lần trong một trận càn, Sáu bị thương ở cánh tay. Không kịp tìm băng gạc, ông Thành đã tháo chiếc khăn rằn của mình ra để băng tạm cho bạn. Nhờ vậy mà vết thương của Sáu cầm máu kịp thời. Ít lâu sau, Sáu hy sinh trong một trận đánh lớn. Sau chiến tranh, ông Thành vẫn giữ chiếc khăn rằn ấy như một kỷ vật quý giá. Trên khăn vẫn còn vết rách nhỏ từ lần ông dùng để băng vết thương cho đồng đội năm nào. Đối với ông Thành, chiếc khăn rằn không chỉ là món quà của má mà còn là hình ảnh của quê hương, của tình đồng đội và của cả một thời tuổi trẻ đã đi qua trong khói lửa chiến tranh.



