Chiếc khăn tay
“Chiếc khăn tay của mẹ luôn ở bên con, nhắc con phải cố gắng trở thành một người lính tốt.”
Ngày nhận giấy báo nhập ngũ, Tuấn vừa bất ngờ vừa xúc động. Cậu sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở vùng quê yên bình. Từ nhỏ đến lớn, Tuấn chưa từng rời xa gia đình quá lâu. Vì vậy, khi biết mình sắp trở thành một người lính, trong lòng cậu vừa tự hào vừa lo lắng.
Sáng ngày lên đường, cả làng ra tiễn những thanh niên nhập ngũ. Mẹ Tuấn lặng lẽ đưa cho cậu một chiếc khăn tay nhỏ đã cũ. Bà nói:
“Những lúc nhớ nhà, con hãy giữ chiếc khăn này bên mình.”
Tuấn cầm chiếc khăn, khẽ gật đầu rồi bước lên xe cùng các bạn.
Những ngày đầu trong doanh trại thật không dễ dàng. Tuấn phải dậy từ rất sớm để tập thể dục, học cách gấp chăn màn vuông vức và tham gia nhiều bài huấn luyện thể lực. Có hôm chạy bộ dưới trời nắng gắt, mồ hôi ướt đẫm lưng áo khiến Tuấn cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Một lần trong buổi hành quân dài, Tuấn gần như kiệt sức. Cậu ngồi xuống bên đường, thở dốc và nghĩ đến việc bỏ cuộc. Đúng lúc đó, cậu chợt nhớ đến chiếc khăn tay của mẹ. Tuấn lấy chiếc khăn ra lau mồ hôi, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác ấm áp. Cậu nhớ đến ánh mắt đầy hy vọng của mẹ khi tiễn mình lên đường.
Nghĩ vậy, Tuấn đứng dậy và tiếp tục bước đi. Đồng đội thấy vậy liền động viên và đi cùng cậu cho đến hết chặng đường. Sau lần đó, Tuấn càng quyết tâm rèn luyện nhiều hơn.
Thời gian trôi qua, Tuấn dần quen với cuộc sống trong quân đội. Cậu trở nên khỏe mạnh, kỷ luật và tự tin hơn trước rất nhiều.
Một buổi tối, Tuấn ngồi viết thư về nhà. Trong thư, cậu nói với mẹ rằng mình đã trưởng thành hơn nhờ những ngày tháng trong quân ngũ. Cuối bức thư, Tuấn viết:
“Chiếc khăn tay của mẹ luôn ở bên con, nhắc con phải cố gắng trở thành một người lính tốt.”



