CHIẾC KHĂN TAY
Ngày anh lên đường, cô gái không nói nhiều, chỉ lặng lẽ đưa cho anh một chiếc khăn tay nhỏ. Trên góc khăn, cô thêu vụng về tên mình, từng mũi chỉ còn chưa đều, nhưng chứa đựng tất cả tình cảm. Anh nhận lấy, cẩn thận gấp lại, đặt vào túi áo ngực, như giữ một phần bình yên của quê nhà bên mình.
Những ngày ở chiến trường, giữa bom đạn và khói lửa, mỗi khi mệt mỏi, anh lại lấy chiếc khăn ra nhìn. Có khi chỉ là lau vội giọt mồ hôi, có khi chỉ là chạm tay vào đó thật lâu, để nhớ rằng ở nơi xa kia vẫn có người chờ đợi.
Trong một trận đánh ác liệt, anh đã ngã xuống. Khi đồng đội tìm thấy, chiếc khăn tay vẫn nằm nơi ngực trái, thấm đẫm mồ hôi và cả máu. Người ta nói, đến phút cuối cùng, tay anh vẫn giữ chặt nó như một điều không thể rời xa.
Chiếc khăn nhỏ bé ấy…
không chỉ là kỷ vật,
mà là cả một lời yêu chưa kịp nói thành lời.



