CHIẾC KHĂN TAY CÒN LẠI - NĐC
Tôi tham gia lực lượng thanh niên xung phong khi mới 17 tuổi, làm nhiệm vụ san lấp hố bom trên tuyến Đường Trường Sơn. Trong đơn vị, tôi thân nhất với Lan – một cô bạn cùng tuổi, lúc nào cũng cười. Lan hay nói: ‘Sau này hòa bình, tụi mình sẽ về quê, trồng một vườn hoa thật đẹp.’
Tôi tham gia lực lượng thanh niên xung phong khi mới 17 tuổi, làm nhiệm vụ san lấp hố bom trên tuyến Đường Trường Sơn.
Trong đơn vị, tôi thân nhất với Lan – một cô bạn cùng tuổi, lúc nào cũng cười. Lan hay nói:
‘Sau này hòa bình, tụi mình sẽ về quê, trồng một vườn hoa thật đẹp.’
Giữa chiến tranh, ước mơ ấy nghe vừa giản dị, vừa xa xôi.
Một ngày nọ, sau một trận bom dữ dội, đơn vị chúng tôi nhận lệnh ra sửa đường gấp. Đất đá còn nóng, khói vẫn bốc lên nghi ngút.
Lan chạy trước tôi một đoạn.
Bất chợt, một tiếng nổ lớn vang lên…
Khi tôi chạy tới, mọi thứ như đứng lại. Tôi gọi tên Lan, nhưng không có tiếng trả lời.
Trong đống đất đá, tôi chỉ tìm thấy chiếc khăn tay của bạn – chiếc khăn mà Lan luôn mang theo bên mình.
Tôi đã giữ chiếc khăn ấy suốt những năm tháng còn lại của chiến tranh.
Mỗi khi mệt mỏi hay sợ hãi, tôi lại lấy nó ra, như thể Lan vẫn đang ở bên, mỉm cười và động viên tôi.
Chiến tranh kết thúc, tôi trở về quê, mang theo chiếc khăn cũ. Tôi trồng một vườn hoa nhỏ sau nhà – như ước mơ của Lan ngày nào.
Mỗi lần hoa nở, tôi lại nhớ đến bạn.
Có những người đã ra đi… nhưng họ vẫn sống mãi trong ký ức và những điều ta tiếp tục thay họ thực hiện.



