Bài viết

Chiếc khăn tay dưới lòng đất

Câu chuyện kể về người lính trẻ Nguyễn Văn Thành và những năm tháng chiến đấu tại Địa đạo Đám Toái, Quảng Ngãi. Qua hình ảnh chiếc khăn tay mẹ trao trước ngày lên đường, câu chuyện khắc họa tình yêu quê hương, tình mẫu tử và sự hy sinh của thế hệ đi trước. Từ đó, thế hệ trẻ hôm nay thêm trân trọng hòa bình và ý thức gìn giữ, tiếp nối những ký ức lịch sử của quê hương.

Hải Phòng23/08/2026Huỳnh Thị Thuỳ Ngân (Đoàn trường Đại học Phạm Văn Đồng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi đã từng nghĩ chiến tranh là một điều gì đó rất xa. Xa đến mức nó chỉ còn nằm trong những trang sách giáo khoa, trong những bức ảnh đã ngả màu và trong những con số mà chúng tôi phải học thuộc mỗi khi đến tiết Lịch sử. Tôi sinh ra khi đất nước đã hòa bình, lớn lên giữa những con đường đầy ánh đèn, những lớp học có tiếng cười và những ngày tháng mà hai chữ “chiến tranh” đôi khi chỉ xuất hiện trong một bài học.Cho đến một lần, tôi trở về Đám Toái, Bình Châu, Quảng Ngãi.

Đó không phải là một chuyến đi đặc biệt. Tôi chỉ muốn tìm hiểu thêm về một địa danh lịch sử của quê hương. Nhưng chính nơi ấy đã khiến tôi nhận ra rằng có những câu chuyện, nếu không được kể lại, có thể sẽ dần biến mất theo thời gian.

Chiều hôm ấy, tôi đứng trước khu vực địa đạo. Mọi thứ xung quanh yên bình đến mức khó có thể tưởng tượng nơi đây từng trải qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Gió thổi qua những tán cây. Xa xa là tiếng người trò chuyện. Ánh nắng cuối ngày rơi xuống mặt đất.Tôi cúi xuống nhìn lớp đất dưới chân.Bỗng nhiên tôi nghĩ: “Ngày trước, dưới lớp đất này là gì?”Có lẽ là một câu hỏi rất đơn giản.Nhưng càng nghĩ, tôi càng thấy trong đó có cả một thế giới. Một thế giới của những người lính trẻ.Một thế giới của những người mẹ. Những người vợ. Những người dân quê.

Những con người đã từng sống giữa chiến tranh nhưng vẫn cố giữ lấy cuộc sống của mình.Trong lúc đang đứng lặng, tôi được nghe kể về một người lính từng chiến đấu ở vùng đất này.Tôi không biết tên thật của anh.Tôi chỉ biết anh là một người lính còn rất trẻ.

Nếu anh sống đến hôm nay, có lẽ tuổi của anh đã bằng tuổi ông tôi, thậm chí hơn. Nhưng trong câu chuyện được kể lại, hình ảnh của anh mãi mãi dừng ở tuổi đôi mươi. Tuổi của những người trẻ hôm nay. Anh cũng từng có một gia đình để thương. Từng có một người mẹ chờ cửa mỗi tối. Từng có một mái nhà để trở về. Từng có những ước mơ mà có lẽ anh chưa kịp gọi thành tên. Rồi chiến tranh đến. Anh lên đường.

Trước ngày đi, mẹ anh đưa cho anh một chiếc khăn tay nhỏ. Chiếc khăn không có gì đặc biệt. Nó không quý giá, không được thêu những hoa văn cầu kỳ. Chỉ là một chiếc khăn mẹ chuẩn bị cho con trai trước lúc rời nhà. Người mẹ có lẽ chỉ nghĩ đơn giản rằng con mình đi xa thì sẽ cần đến nó. Nhưng không ai biết rằng một vật bình thường như thế lại có thể trở thành thứ giữ lại cả một ký ức. Anh cầm chiếc khăn trong tay, rồi rời khỏi nhà.Có lẽ trước lúc đi, mẹ anh đã dặn:

“Bao giờ về thì trả lại cho mẹ.”

Một lời dặn rất bình thường.Nhưng trong chiến tranh, những lời bình thường đôi khi lại trở thành những lời hứa khó thực hiện nhất.Anh đến với những người đồng đội của mình.

Họ sống và chiến đấu giữa những ngày mà bom đạn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Địa đạo Đám Toái trở thành một phần cuộc sống của những con người ấy. Đó không còn đơn thuần là một đường hầm dưới lòng đất. Đó là nơi trú ẩn, nơi bám trụ, nơi những người lính và người dân tìm cách tồn tại giữa chiến tranh. Tôi cố hình dung một ngày ở nơi ấy. Phía trên mặt đất là tiếng máy bay. Rồi tiếng bom. Mặt đất rung lên. Những người đang làm việc vội vã tìm đường xuống địa đạo. Trong bóng tối, mọi người ngồi sát bên nhau. Không ai nói lớn. Có lẽ một người mẹ đang ôm đứa con nhỏ. Có người lính đang kiểm tra lại khẩu súng. Có người bị thương đang cố gắng chịu đau. Có người ngồi dựa vào vách đất, đưa tay vào túi áo và chạm vào một chiếc khăn tay. Chiếc khăn của mẹ. Tôi không biết người lính ấy có từng làm như vậy hay không. Nhưng tôi muốn tin rằng anh đã từng.

Bởi giữa chiến tranh, con người cần một thứ gì đó để nhắc mình rằng bên ngoài bóng tối vẫn còn một nơi để trở về. Và với anh, có lẽ đó là mẹ. Là căn nhà nhỏ. Là quê hương. Là cuộc sống bình thường mà anh mong một ngày nào đó sẽ được trở lại. Những người lính ấy không phải những con người không biết sợ. Họ cũng sợ. Sợ bom đạn. Sợ cái chết. Sợ một ngày không còn được nhìn thấy người thân. Nhưng họ vẫn ở lại. Bởi nếu tất cả đều bỏ đi thì ai sẽ bảo vệ quê hương? Có những người lính đã chiến đấu như thế. Không phải vì họ không yêu cuộc sống. Mà chính vì họ yêu cuộc sống nên họ mới chấp nhận hy sinh. Họ hiểu rằng muốn có một ngày bình yên, sẽ có những người phải đi qua những ngày không bình yên.

Và Đám Toái không chỉ có những người lính. Có những người dân bình thường cũng trở thành một phần của cuộc chiến. Họ đào hầm. Họ che chở cho cán bộ, chiến sĩ. Họ mang cơm, mang nước. Họ chăm sóc những người bị thương. Họ sống giữa bom đạn nhưng vẫn cố giữ lấy từng mảnh đất quê hương. Không ai trong số họ nghĩ mình đang làm nên một trang lịch sử. Có lẽ họ chỉ nghĩ rằng mình đang bảo vệ những gì thuộc về mình. Một căn nhà. Một người thân. Một làng quê. Một mảnh đất. Nhưng chính những điều nhỏ bé ấy đã tạo nên sức mạnh lớn lao của cả một thế hệ. Rồi tôi nghĩ đến người lính có chiếc khăn tay.

Tôi tự hỏi: anh có trở về không?

Tôi không biết.

Có thể anh đã trở về sau ngày đất nước thống nhất. Có thể anh đã trở thành một người ông, ngồi kể cho con cháu nghe về những năm tháng tuổi trẻ. Nhưng cũng có thể anh đã nằm lại trên mảnh đất này. Nếu anh không trở về, chiếc khăn tay ấy có thể đã được trao lại cho mẹ. Hoặc cũng có thể nó đã nằm lại đâu đó giữa chiến trường. Chỉ một chiếc khăn nhỏ thôi.

Nhưng nếu người mẹ đã giữ nó suốt nhiều năm, thì chiếc khăn ấy đâu còn là một món đồ. Nó trở thành ký ức. Ký ức về một người con. Ký ức về một tuổi trẻ đã đi qua chiến tranh. Ký ức về một lời hứa không biết có bao giờ được thực hiện. Tôi nghĩ về điều đó rất lâu. Chúng tôi của ngày hôm nay có quá nhiều thứ. Một chiếc điện thoại có thể lưu hàng nghìn bức ảnh. Một tin nhắn có thể gửi đi chỉ trong vài giây. Một cuộc gọi có thể nối hai người ở cách nhau hàng trăm, hàng nghìn cây số.

Nhưng những người trong chiến tranh đôi khi chỉ có một tấm ảnh nhỏ, một lá thư, một chiếc khăn tay để giữ lại hình bóng của người mình thương. Và đôi khi, họ chẳng có gì cả. Chỉ có ký ức. Tôi đứng giữa không gian bình yên của Đám Toái và chợt thấy những người lính năm xưa không còn xa mình như tôi từng nghĩ. Họ cũng từng là những người trẻ. Họ cũng từng muốn sống. Từng muốn yêu. Từng muốn trở về. Từng có những dự định cho tương lai. Chỉ là thời đại của họ buộc họ phải lựa chọn giữa ước mơ của riêng mình và sự bình yên của quê hương. Và họ đã lựa chọn quê hương. Ngày đất nước thống nhất, rất nhiều người trở về. Nhưng cũng có những người mãi mãi không thể trở về. Những người mẹ vẫn chờ. Những người vợ vẫn nhớ. Những đứa con lớn lên với một khoảng trống trong ký ức. Có lẽ chiến tranh đã kết thúc từ rất lâu, nhưng với những người mất đi người thân, chiến tranh chưa bao giờ thật sự kết thúc. Bởi một cuộc chiến có thể kết thúc bằng một ngày tháng. Nhưng nỗi nhớ thì không có ngày kết thúc.

Tôi nghĩ đó chính là điều mà những di tích như Địa đạo Đám Toái muốn nói với thế hệ hôm nay. Không phải chỉ để chúng ta biết rằng nơi đây từng có chiến tranh. Mà để chúng ta hiểu rằng đã từng có những con người sống trong chiến tranh. Họ có tên. Có gia đình. Có những người yêu thương. Có những ước mơ. Và họ đã hy sinh để chúng ta có được cuộc sống mà ngày hôm nay chúng ta thường xem là điều hiển nhiên. Tôi rời Đám Toái khi trời đã gần tối. Tôi quay lại nhìn mảnh đất ấy lần cuối. Mọi thứ vẫn im lặng. Nhưng lần này, tôi không còn thấy đó chỉ là một mảnh đất. Tôi tưởng tượng dưới lòng đất là những người lính trẻ đang ngồi bên nhau. Một người viết thư. Một người nhớ mẹ. Một người nhớ quê. Một người nhìn lên phía trên và mong chiến tranh sớm kết thúc. Và đâu đó, có một người vẫn giữ trong túi áo chiếc khăn tay mẹ đưa ngày anh lên đường. Tôi không biết anh tên gì. Không biết anh quê ở đâu. Không biết anh có trở về hay không. Nhưng tôi biết một điều: anh đã từng sống trên mảnh đất này, từng chiến đấu trên mảnh đất này và có thể đã gửi lại tuổi trẻ của mình nơi đây. Vậy nên, với tôi, Địa đạo Đám Toái từ hôm ấy không còn là một địa danh lịch sử. Đó là một lời nhắc. Nhắc tôi rằng cuộc sống bình yên hôm nay được xây dựng từ những điều không hề bình yên của ngày hôm qua. Nhắc tôi rằng tuổi trẻ không chỉ có quyền được mơ ước, mà còn có trách nhiệm với quê hương.

Và nhắc tôi rằng lịch sử sẽ không thực sự sống nếu chúng ta chỉ học thuộc nó. Lịch sử chỉ sống khi chúng ta biết lắng nghe. Lắng nghe câu chuyện của một người lính. Lắng nghe ký ức của một người mẹ. Lắng nghe những gì còn lại dưới lòng đất. Và lắng nghe cả những điều mà chiến tranh đã không kịp nói thành lời. Có thể tôi sẽ không bao giờ biết được người lính có chiếc khăn tay ấy tên là gì. Nhưng tôi muốn tin rằng ở một nơi nào đó, nếu những người đã hy sinh có thể nhìn thấy cuộc sống hôm nay, họ sẽ mỉm cười. Bởi những gì họ từng mong ước đã trở thành hiện thực. Trẻ em được đến trường. Những người trẻ được tự do theo đuổi ước mơ. Những người mẹ không còn phải tiễn con ra trận. Những vùng quê từng chìm trong khói lửa nay đã trở lại bình yên.

Và chúng tôi – những người trẻ sinh ra trong hòa bình – vẫn đang bước tiếp trên con đường mà thế hệ trước đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân của mình.

Tôi nghĩ, có lẽ cách đẹp nhất để tưởng nhớ những người của thời hoa lửa không phải là chỉ đứng trước một tượng đài và nói rằng chúng ta biết ơn. Mà là sống sao cho xứng đáng với sự bình yên họ đã trao lại. Biết yêu quê hương mình. Biết trân trọng gia đình. Biết giữ gìn lịch sử. Biết sống có trách nhiệm. Và quan trọng nhất, biết kể lại câu chuyện của họ cho một thế hệ khác. Bởi rồi sẽ đến một ngày, những người từng trực tiếp trải qua chiến tranh không còn nữa. Những tiếng kể chuyện sẽ dần thưa đi. Những bức ảnh sẽ cũ hơn. Những kỷ vật sẽ phai màu. Nhưng nếu câu chuyện được truyền từ người này sang người khác, từ thế hệ cha ông đến thế hệ trẻ, thì những con người đã sống trong thời hoa lửa sẽ không bao giờ thật sự biến mất. Họ vẫn còn đó. Trong ký ức. Trong quê hương. Trong những tấc đất của Đám Toái.

Và trong chính cuộc sống bình yên của chúng ta hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn