Chiếc Khăn Tay Màu Trắng
Một chuyện tình dang dở thời chiến, nơi kỷ vật nhỏ bé trở thành lời hẹn ước không bao giờ trọn vẹn.
Năm 1970, trước ngày lên đường nhập ngũ, anh Nguyễn Đức Hòa đứng dưới gốc đa đầu làng gặp người yêu là Mai lần cuối.
Mai trao cho anh một chiếc khăn tay màu trắng, nơi góc khăn thêu vụng về hai chữ:
“Đợi anh.”
Cô nắm tay anh, mắt đỏ hoe:
— “Khi nào hòa bình… anh nhớ về cưới em nhé.”
Hòa cười, gật đầu:
— “Nhất định rồi.”
Suốt những năm tháng chiến tranh, chiếc khăn ấy luôn được anh giữ trong túi ngực, ngay sát trái tim.
Mỗi lần hành quân mệt lả, mỗi lần đối mặt bom đạn, anh lại lấy chiếc khăn ra nhìn rồi cười:
— “Phải sống để về với Mai.”
Nhưng mùa hè năm 1972, trong một trận đánh ác liệt, Hòa bị thương nặng khi cứu đồng đội.
Trước lúc nhắm mắt, anh nắm tay người bạn thân là Lê Văn Phúc, trao chiếc khăn lại và thều thào:
— “Nếu tôi không về… hãy mang cái này cho Mai…”
Sau chiến tranh, ông Phúc trở về làng.
Người đầu tiên ông tìm đến là Mai.
Nhưng khi đứng trước cổng nhà cô, ông chết lặng.
Trên bàn thờ trong nhà là di ảnh của Mai.
Mẹ cô nghẹn ngào kể:
— “Nó mất vì bệnh… ba tháng trước ngày hòa bình… Trước lúc mất, nó vẫn nói chắc Hòa sắp về…”
Ông Phúc run run đặt chiếc khăn tay lên bàn thờ.
Khăn vẫn trắng.
Nhưng đã nhuốm màu năm tháng và vết máu cũ không thể phai.
Bên cạnh di ảnh của Mai là một chiếc hộp nhỏ.
Trong hộp có bộ áo cưới cô đã tự may suốt những năm chờ đợi.
Không ai mặc.
Không ai cưới.
Chỉ còn hai con người yêu nhau… mãi mãi lỡ hẹn giữa thời chiến.
Ông Phúc nghẹn giọng kể:
“Chiến tranh không chỉ lấy đi mạng sống…
Mà còn lấy đi cả những tương lai chưa kịp bắt đầu.”



