Chiếc khăn tay mẹ giữ suốt đời
Câu chuyện kể về người mẹ Việt Nam Anh hùng đã gìn giữ chiếc khăn tay của người con trai suốt nhiều thập kỷ như một kỷ vật thiêng liêng của gia đình.
Trong căn nhà nhỏ ở vùng quê Hà Tĩnh, mẹ Nguyễn Thị Sâm luôn cất giữ cẩn thận một chiếc khăn tay đã ngả màu theo năm tháng.
Đó là chiếc khăn cuối cùng người con trai cả để lại trước ngày lên đường nhập ngũ.
Những năm chiến tranh chống Mỹ, gia đình mẹ có hai người con trai tham gia quân đội.
Người con cả lên đường năm 1968.
Người em tiếp bước anh chỉ hai năm sau đó.
Ngày tiễn con đi, mẹ chuẩn bị rất nhiều thứ nhưng gia đình nghèo nên chẳng có gì quý giá.
Người con trai cả chỉ xin mẹ giữ hộ chiếc khăn tay mình vẫn dùng hằng ngày.
Anh nói:
“Ngày hòa bình con sẽ về lấy lại.”
Nhưng lời hẹn ấy không thành hiện thực.
Năm 1971, gia đình nhận giấy báo tử của người con cả.
Ba năm sau, người em trai cũng hy sinh nơi chiến trường miền Nam.
Từ đó, chiếc khăn tay trở thành kỷ vật vô giá đối với mẹ.
Mỗi lần nhớ con, mẹ lại lấy khăn ra ngắm.
Những đường chỉ đã sờn.
Màu vải đã cũ.
Nhưng tình cảm của người mẹ dành cho con chưa bao giờ phai nhạt.
Nhiều năm sau hòa bình, con cháu nhiều lần khuyên mẹ cất kỹ để tránh hư hỏng.
Mẹ chỉ nhẹ nhàng nói:
“Còn nhìn thấy chiếc khăn là còn thấy các con ở bên mình.”
Đối với mẹ, đó không chỉ là một kỷ vật.
Đó là ký ức, là tình mẫu tử và là niềm tự hào về những người con đã hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc.



