Cựu chiến binh

CHIẾC KHĂN TAY NGƯỜI YÊU GỬI TẶNG

CHIẾC KHĂN TAY NGƯỜI YÊU GỬI TẶNG

05/02/2026Vũ Đức Anh Tuấn (xã Định Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHIẾC KHĂN TAY NGƯỜI YÊU GỬI TẶNG

Tôi là Hoàng Văn Cả, một người lính bước vào quân ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo trong ba lô không chỉ là tư trang cá nhân, mà còn có một kỷ vật nhỏ bé nhưng vô cùng quý giá: chiếc khăn tay người yêu gửi tặng trước ngày tôi lên đường.

Chiếc khăn ấy được cô ấy gấp gọn gàng, đặt vào tay tôi trong buổi chiều tiễn biệt. Khăn màu trắng, viền xanh nhạt, giản dị như chính con người cô. Trước khi trao khăn, cô chỉ nói một câu ngắn: “Mang theo cho đỡ nhớ nhà.” Tôi cười, gật đầu, nhưng khi quay đi, trong lòng lại thấy nặng trĩu. Lúc ấy tôi chưa hiểu hết, rằng chiếc khăn nhỏ ấy sẽ theo tôi suốt những năm tháng gian khó nhất của đời lính.

Vào đơn vị, cuộc sống bận rộn khiến nỗi nhớ riêng tư phải cất đi. Huấn luyện, hành quân, kỷ luật nối tiếp kỷ luật. Chiếc khăn tay được tôi gấp cẩn thận, để trong túi áo ngực. Không phải lúc nào cũng dùng, nhưng lúc nào cũng mang theo, như một thói quen khó bỏ.

Những ngày đầu còn vụng về, tôi thường dùng khăn lau mồ hôi sau giờ tập. Mồ hôi thấm vào khăn, mùi nắng gió, mùi thao trường hòa lẫn, nhưng mỗi lần cầm lên, tôi lại nhớ đến bàn tay đã gấp khăn cho mình. Có hôm mệt quá, tôi ngồi tựa ba lô, lấy khăn ra lau mặt, bất giác mỉm cười. Chỉ một khoảnh khắc nhỏ thôi, mà thấy tinh thần nhẹ đi rất nhiều.

Tôi nhớ nhất là những đêm gác dài trong rừng. Trời tối, sương xuống lạnh, không gian tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng tim mình đập. Mỗi khi thấy mệt hay buồn ngủ, tôi lại sờ tay vào túi áo, nơi chiếc khăn được cất giữ. Không cần lấy ra, chỉ cần biết nó ở đó, tôi đã thấy mình tỉnh táo hơn, vững vàng hơn. Như thể có một người đang âm thầm nhắc tôi cố gắng.

Có lần, trong một đợt hành quân gặp mưa lớn, quần áo ướt sũng. Tôi dùng chiếc khăn lau vội ba lô và vài vật dụng nhỏ. Khăn ướt, bẩn đi, tôi xót lắm. Tối đó, tranh thủ lúc nghỉ, tôi giặt khăn thật sạch, phơi lên cành cây gần bếp lửa. Nhìn chiếc khăn bay nhẹ trong gió, tôi chợt nhận ra mình đang gìn giữ nó không chỉ vì yêu, mà còn vì đó là một phần động lực giúp tôi đi qua gian khổ.

Đồng đội biết chuyện, có người trêu, có người chỉ cười. Nhưng tôi hiểu, mỗi người lính đều có cho mình một điểm tựa tinh thần riêng. Với tôi, chiếc khăn tay ấy chính là lời nhắc nhở dịu dàng rằng ngoài thao trường khắc nghiệt, ngoài những chặng hành quân dài, vẫn có một người đang chờ tôi trở về.

Thời gian trôi, chiếc khăn không còn trắng tinh như ban đầu. Viền khăn sờn chỉ, góc khăn bạc màu. Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc bỏ nó đi. Ngược lại, càng cũ, tôi lại càng quý. Bởi mỗi vết sờn là một chặng đường đã qua, mỗi nếp gấp là một kỷ niệm không thể quên.

Ngày xuất ngũ, tôi mở ba lô, lấy chiếc khăn ra nhìn thật lâu. Bao năm rồi, nó vẫn ở đó, âm thầm theo tôi từ ngày đầu đến ngày trở về. Tôi gấp lại cẩn thận, mang theo về nhà, như mang theo cả một quãng đời thanh xuân.

Giờ đây, khi đã rời xa quân ngũ, mỗi lần nhìn thấy chiếc khăn tay ấy, tôi lại nhớ về những năm tháng đời lính đầy gian khó nhưng rất đỗi nghĩa tình. Chiếc khăn tay người yêu gửi tặng không chỉ là kỷ vật của tình cảm, mà còn là nguồn sức mạnh thầm lặng, giúp tôi vững bước suốt những năm tháng khoác áo lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHIẾC KHĂN TAY NGƯỜI YÊU GỬI TẶNG | Câu chuyện thời hoa lửa