CHIẾC KHĂN TRONG HOA LỬA –NDC
Chiến tranh kết thúc, tôi trở về. Em gái tôi hỏi: “Khăn của em đâu rồi anh?” Tôi lặng im một lúc rồi đưa lại cho nó. Chiếc khăn đã sờn, đã phai màu, và vẫn còn vết ố không thể giặt sạch. Nó nhìn chiếc khăn, rồi nhìn tôi, không hỏi thêm gì nữa.
Chiến tranh kết thúc, tôi trở về. Em gái tôi hỏi:
“Khăn của em đâu rồi anh?”
Tôi lặng im một lúc rồi đưa lại cho nó. Chiếc khăn đã sờn, đã phai màu, và vẫn còn vết ố không thể giặt sạch.
Nó nhìn chiếc khăn, rồi nhìn tôi, không hỏi thêm gì nữa.
Bây giờ, mỗi khi nhìn lại chiếc khăn ấy, tôi không chỉ nhớ về gia đình, mà còn nhớ về những ngày “hoa lửa” — nơi mà một vật nhỏ bé cũng có thể cứu một con người.
Tôi kể lại câu chuyện này để nhắc rằng:
trong chiến tranh, điều quý giá nhất không phải là những gì to lớn, mà là tình người giữa những mất mát.
Và tôi — Vũ Đình Khải — đã mang theo chiếc khăn ấy đi qua cả một thời hoa lửa.



