Cựu chiến binh

CHIẾC LA BÀN GIỮA TRẬN ĐỊA

Trong một lần làm nhiệm vụ giữa rừng sâu, tổ trinh sát bị mất phương hướng sau trận mưa lớn và bom đạn. Một chiến sĩ trẻ đã dùng chiếc la bàn cũ để dẫn đường. Nhờ sự hỗ trợ của một nữ dân công hỏa tuyến am hiểu địa hình, cả tổ đã vượt qua vùng nguy hiểm và hoàn thành nhiệm vụ.

Hà Tĩnh20/04/2026Nguyễn Hải Nam (Xã Kỳ Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Văn Phong, từng là chiến sĩ trinh sát trong những năm chiến tranh. Có những nhiệm vụ tưởng chừng đơn giản, nhưng lại chứa đầy nguy hiểm và thử thách.

Đêm hôm ấy, tổ trinh sát của chúng tôi nhận nhiệm vụ vượt rừng để đưa tài liệu quan trọng đến điểm hẹn.

Trong tổ có Trần Văn Duy, một chiến sĩ trẻ nhưng rất giỏi định hướng. Cậu luôn mang theo một chiếc la bàn cũ, đã sờn mép nhưng vẫn dùng tốt.

Trước khi xuất phát, Duy nói:
“Chỉ cần còn la bàn này, em sẽ dẫn mọi người đi đúng đường.”

Chúng tôi lên đường khi trời vừa tắt nắng.

Ban đầu mọi thứ vẫn ổn. Nhưng đến nửa đêm, trời đổ mưa rất lớn. Đường rừng trở nên trơn trượt, dấu vết hoàn toàn bị xóa sạch.

Không lâu sau, chúng tôi phát hiện đã bị lệch hướng.

Duy dừng lại, nhìn la bàn rất lâu. Kim la bàn quay nhẹ, không ổn định.

Cậu khẽ nói:
“Có nhiễu từ… mình đang mất phương hướng.”

Không khí trở nên căng thẳng. Trong rừng sâu, mất phương hướng đồng nghĩa với nguy hiểm.

Đúng lúc đó, từ xa có tiếng động nhẹ.

Một người phụ nữ xuất hiện dưới tán cây lớn. Đó là Lê Thị Hạnh, dân công hỏa tuyến, người quen thuộc địa hình khu vực này.

Chị nói nhanh:
“Đi theo tôi. Đường này có chốt phục kích, không thể đi thẳng.”

Không ai do dự. Chúng tôi lập tức thay đổi hướng di chuyển theo chị.

Đường rừng lúc này rất khó đi, có đoạn phải bám rễ cây, có đoạn phải cúi thấp người để tránh vách đá.

Duy vừa đi vừa kiểm tra la bàn, nhưng vẫn giữ vị trí cuối để đảm bảo an toàn cho cả tổ.

Có lúc gió mạnh làm ánh đèn pin bị che lấp hoàn toàn.

Chị Hạnh phải dừng lại, dùng kinh nghiệm của mình để xác định lại hướng đi.

Chị nói:
“Qua khỏi con dốc này là an toàn hơn.”

Khi chúng tôi vượt qua được đoạn nguy hiểm nhất, trời bắt đầu hửng sáng.

Ánh sáng đầu tiên xuyên qua tán lá rừng.

Duy nhìn la bàn, rồi nhìn con đường phía trước, khẽ thở ra:
“Đúng hướng rồi…”

Cả tổ im lặng một lúc lâu. Không phải vì mệt, mà vì cảm giác vừa vượt qua một ranh giới sinh tử.

Trước khi chia tay, Duy đưa chiếc la bàn cho chị Hạnh:
“Chị giữ giúp em. Nếu không có chị, chắc tụi em đã không ra được.”

Chị Hạnh lắc đầu:
“Không phải la bàn đâu… mà là mọi người đã không bỏ nhau lại trong rừng.”

Tôi đứng nhìn, trong lòng chợt hiểu ra: giữa chiến tranh, thứ dẫn đường không chỉ là dụng cụ, mà còn là tình đồng đội và lòng tin.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn