CHIẾC LÁ CHUỐI GẬP ĐÔI - NĐC
“Tôi sinh ra ở một làng quê thuộc Hà Tĩnh. Những năm kháng chiến chống Pháp, tôi thường gùi lương thực theo các lối mòn để tiếp tế cho bộ đội.
Trên đường đi, chúng tôi phải nghĩ ra những cách báo hiệu thật kín đáo.
Một trong những ám hiệu là lá chuối ven đường.
Nếu lá chuối để nguyên, nghĩa là an toàn.
Còn nếu lá chuối bị gập đôi lại, nghĩa là phía trước có nguy hiểm.
Một lần, tôi đi trước để dò đường.
Khi đến gần một con dốc, tôi phát hiện có dấu hiệu lạ – cành cây bị gãy, đất bị xáo trộn… có thể địch đang phục kích.
Không kịp quay lại báo, tôi vội bẻ một tàu lá chuối ven đường, gập đôi lại rõ ràng, rồi tiếp tục đi như không có chuyện gì.
Một lúc sau, đoàn người phía sau tiến tới.
Khi thấy lá chuối gập, họ hiểu ngay.
Tất cả dừng lại, rồi rẽ sang con đường khác.
Ngay sau đó, lính Pháp xuất hiện từ phía trước.
Chúng chờ rất lâu, nhưng không thấy ai đi vào.
Cuối cùng, chúng bỏ đi.
Khi mọi việc qua đi, tôi quay lại nhìn tàu lá chuối vẫn còn gập lại bên đường.
Nó chỉ là một chiếc lá bình thường.
Nhưng trong thời hoa lửa, nó đã trở thành tín hiệu cứu cả một đoàn người.
Chiều hôm đó, một anh bộ đội nói với tôi:
‘Chỉ một chiếc lá thôi… mà cậu đã giữ được chúng tôi.’
Tôi nhìn rừng cây xung quanh.
Trong chiến tranh, không phải lúc nào cũng có vũ khí.
Đôi khi, chính thiên nhiên và những điều giản dị nhất… lại trở thành chỗ dựa.
Đến bây giờ, mỗi khi thấy lá chuối bị gập lại, tôi lại nhớ về ngày hôm đó…
Ngày mà một dấu hiệu nhỏ… đã giữ trọn sự sống.”



