Cựu chiến binh

Chiếc lá thư chưa kịp gửi

Đó là vào một buổi chiều hiếm hoi được nghỉ. Bác lấy giấy ra, nắn nót từng dòng gửi về cho gia đình. Bác kể về cuộc sống của mình, dù gian khổ nhưng vẫn cố viết nhẹ nhàng để người thân yên tâm.

Hải Phòng30/03/2026Nguyễn Quỳnh Anh (Phường Hồng Bàng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Nguyễn Văn Vinh, cựu chiến binh phường Hồng Bàng, kể rằng có một bức thư mà bác viết rất lâu nhưng chưa kịp gửi.

Đó là vào một buổi chiều hiếm hoi được nghỉ. Bác lấy giấy ra, nắn nót từng dòng gửi về cho gia đình. Bác kể về cuộc sống của mình, dù gian khổ nhưng vẫn cố viết nhẹ nhàng để người thân yên tâm.

Viết xong, bác gấp lại cẩn thận, định hôm sau sẽ gửi theo đường liên lạc.

Nhưng đêm hôm đó, đơn vị nhận lệnh di chuyển gấp. Mọi thứ phải thu dọn nhanh. Trong lúc vội vàng, bức thư bị bỏ lại.

“Sau đó bác quay lại tìm, nhưng không còn nữa,” bác kể, giọng chùng xuống.

Bác không biết bức thư đã đi đâu, có ai nhặt được hay không. Nhưng điều khiến bác tiếc nhất là những lời chưa kịp đến tay người thân.

Sau chiến tranh, bác đã viết nhiều bức thư khác, nhưng bức thư năm ấy vẫn là điều bác nhớ nhất.

“Có những điều mình muốn nói, nhưng không phải lúc nào cũng có cơ hội,” bác nói.

Giờ đây, mỗi khi nhìn con cháu quây quần bên nhau, bác lại thầm nghĩ: những lời yêu thương, hãy nói khi còn có thể.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn