Chiếc lược bằng gỗ
Một người đồng đội tự tay làm cho ông Trần Văn Mạnh chiếc lược bằng gỗ trong thời gian hành quân. Món quà mộc mạc theo ông trở về sau chiến tranh và trở thành kỷ vật quý giá, lưu giữ hình bóng người bạn đã cùng ông đi qua những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ.
Ông Trần Văn Mạnh vẫn giữ một chiếc lược gỗ đã cũ, dù nó không còn nguyên vẹn như ngày đầu. Chiếc lược được một người đồng đội tự tay làm trong một khoảng thời gian nghỉ hiếm hoi.
Từ một mảnh gỗ nhỏ, người bạn kiên nhẫn gọt từng chút cho đến khi thành hình một chiếc lược đơn giản. Nó không đẹp nhưng chắc chắn. Khi nhận món quà, ông Mạnh rất vui và cất giữ bên mình như một vật thân thuộc trong những chặng đường hành quân.
Hai người đã cùng nhau đi qua nhiều cung đường, cùng chịu những ngày mệt mỏi và thiếu thốn. Có khi chỉ một lời động viên cũng đủ giúp người kia tiếp tục bước. Có khi một phần thức ăn nhỏ được chia đôi cũng khiến cả hai cảm thấy ấm lòng.
Vì vậy, chiếc lược gỗ dần trở thành biểu tượng cho tình bạn giữa hai người. Nó không có giá trị về vật chất nhưng chứa đựng những câu chuyện mà không phải ai cũng có thể hiểu được.
Sau chiến tranh, ông Mạnh mang chiếc lược về Hải Phòng và cất giữ cẩn thận. Người bạn sau này mất vì bệnh, để lại trong ông một khoảng trống khó gọi thành lời.
Mỗi khi nhìn chiếc lược, ông lại nhớ đến người đã từng cùng mình đi qua những năm tháng tuổi trẻ và những con đường không thể quên. Ông nói có những kỷ vật càng cũ càng quý, bởi thứ được giữ lại không phải là món đồ mà là tình cảm của một người bạn đã gửi vào đó.



