Chiếc Lược Gỗ Bằng Cành Ổi
Mùa hè năm 1968, tại một căn cứ giữa rừng miền Đông Nam Bộ, đơn vị vừa kết thúc nhiều ngày hành quân liên tục. Những người lính ai cũng tóc tai rối bời vì nắng, gió và những chặng đường dài xuyên rừng.
Chiến sĩ Trần Văn Phúc, hai mươi hai tuổi, quê ở Tiền Giang, vốn có đôi bàn tay rất khéo.
Một buổi chiều nghỉ ngắn, anh nhặt được một cành ổi khô bên bìa rừng.
Gỗ ổi cứng.
Lại có mùi thơm nhẹ.
Phúc nảy ra ý định làm một chiếc lược.
Anh dùng con dao găm nhỏ.
Kiên nhẫn gọt từng đường.
Mài nhẵn hai mặt.
Rồi tỉ mỉ cưa từng chiếc răng lược.
Công việc kéo dài suốt ba buổi tối.
Nhiều đồng đội trêu:
"Cầu kỳ thế."
"Ra chợ mua cho nhanh."
Phúc cười.
"Giữa rừng."
"Lấy đâu ra chợ."
Khi chiếc lược hoàn thành, anh không giữ cho riêng mình.
Anh đem tặng bác Tư, người giao liên lớn tuổi nhất đơn vị.
Mái tóc bác đã bạc.
Lại thường bị rối sau mỗi chuyến đi.
Bác cầm chiếc lược.
Lặng người.
Rồi chỉ khẽ nói:
"Cảm ơn con."
Từ hôm đó, chiếc lược được chuyền tay nhiều người.
Ai dùng xong đều lau sạch.
Rồi đặt lại đúng chỗ.
Không ai xem đó là vật của riêng mình.
Một lần, đơn vị phải hành quân gấp.
Trong lúc thu dọn.
Phúc phát hiện chiếc lược còn trên gốc cây.
Anh quay lại lấy.
Đồng đội hỏi:
"Có đáng không?"
Phúc mỉm cười.
"Chiếc lược nhỏ."
"Nhưng tình cảm thì lớn."
Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chính trị viên kể về Anh hùng Nguyễn Văn Trỗi, người đã sống trọn vẹn với lý tưởng và tình yêu dành cho đồng bào, đồng chí.
Ông nói:
"Điều đẹp nhất của con người."
"Là biết sống vì nhau."
Phúc nhìn chiếc lược gỗ.
Anh hiểu rằng.
Điều làm nó quý không phải chất liệu.
Mà là sự sẻ chia.
Sau ngày đất nước thống nhất, Phúc trở về quê mở một xưởng mộc nhỏ.
Ông làm nhiều đồ gỗ.
Nhưng vẫn giữ chiếc lược năm xưa trong ngăn kéo bàn làm việc.
Một hôm, cô cháu gái hỏi:
"Ông ơi."
"Sao chiếc lược này ít răng thế?"
Phúc bật cười.
Ông đưa chiếc lược lên.
Ánh nắng chiếu qua những kẽ răng đã mòn.
"Vì nó đã chải."
"Không chỉ mái tóc."
"Mà còn giữ lại những kỷ niệm."
Cô bé mỉm cười.
Nhẹ nhàng cầm chiếc lược bằng hai tay.
Ngoài sân, cây ổi già đang mùa sai quả.
Mùi lá non thoang thoảng trong gió.
Phúc nhìn tán cây xanh trước hiên.
Ông hiểu rằng, trong thời hoa lửa, có những món quà không được tạo nên từ sự đủ đầy.
Chúng được làm bằng đôi bàn tay khéo léo, sự kiên nhẫn và tấm lòng dành cho đồng đội.
Chính những điều bình dị ấy đã giúp con người thêm yêu thương, thêm gắn bó và cùng nhau vượt qua những năm tháng gian khó để đi đến ngày hòa bình.


