Chiếc lược ngà" giữa chiến trường – Câu chuyện có thật về liệt sĩ, Anh hùng LLVTND Nguyễn Văn Bảy
Giữa những trận không chiến khốc liệt trên bầu trời miền Bắc, Anh hùng Nguyễn Văn Bảy luôn mang theo trong túi áo bay một chiếc lược nhỏ do con gái tặng. Món quà giản dị ấy đã trở thành nguồn động viên tinh thần giúp ông bình tĩnh bước vào mỗi trận đánh.
Những năm 1966–1967, cuộc chiến trên bầu trời miền Bắc diễn ra vô cùng ác liệt. Mỗi khi còi báo động vang lên, các phi công của Trung đoàn Không quân tiêm kích lại lao về phía máy bay, sẵn sàng cất cánh chỉ sau vài phút.
Trong số đó có Nguyễn Văn Bảy, người nông dân Nam Bộ trở thành phi công tiêm kích nổi tiếng với nhiều chiến công.
Đồng đội kể rằng ông sống rất giản dị. Phòng nghỉ của ông gần như không có gì ngoài vài bộ quân phục, một cuốn sổ nhỏ và một chiếc lược bằng nhựa màu đen.
Một lần, trước khi lên đường làm nhiệm vụ, một đồng đội hỏi vui:
– "Bảy, sao lúc nào cũng mang theo cái lược ấy?"
Ông chỉ cười rồi nhẹ nhàng đáp:
– "Con gái tặng. Mang theo để nhớ còn phải trở về."
Câu trả lời ngắn gọn khiến mọi người lặng đi.
Chiếc lược ấy không có giá trị vật chất, nhưng với người phi công, đó là lời nhắc nhở về gia đình, về người thân đang mong ngóng ở hậu phương.
Sau mỗi trận xuất kích trở về an toàn, việc đầu tiên của Nguyễn Văn Bảy thường là lấy chiếc lược ra phủi sạch bụi, vuốt lại mái tóc rồi mới bước vào phòng trực.
Ông nói đùa với đồng đội:
– "Ra trận thì phải chỉnh tề, về cũng phải chỉnh tề."
Ẩn sau câu nói vui là sự điềm tĩnh của một người từng nhiều lần đối mặt với cái chết.
Ngày 21 tháng 6 năm 1966, trong một trận không chiến ác liệt, biên đội của Nguyễn Văn Bảy đối đầu với những chiếc F-8 Crusader hiện đại của Hải quân Mỹ.
Bằng kỹ thuật bay điêu luyện và khả năng tận dụng ưu thế cơ động của MiG-17, ông bắn rơi một máy bay địch rồi nhanh chóng thoát khỏi vòng vây.
Khi hạ cánh xuống sân bay, các kỹ thuật viên phát hiện máy bay của ông có nhiều vết đạn xuyên qua thân.
Nếu chỉ chệch vài chục centimet, người phi công có thể đã không còn trở về.
Nguyễn Văn Bảy bước xuống máy bay, vẫn nở nụ cười quen thuộc.
Ông chỉ lặng lẽ lấy chiếc lược nhỏ trong túi áo, vuốt lại mái tóc rồi quay sang hỏi:
– "Máy bay còn sửa được chứ?"
Không ai nhắc đến những lỗ đạn nữa.
Mọi người đều hiểu rằng người phi công ấy đã quen với việc đối mặt sinh tử, nhưng chưa bao giờ quên lý do để mình phải sống và chiến đấu.
Sau chiến tranh, khi được hỏi điều gì giúp mình luôn bình tĩnh trong những trận không chiến, Nguyễn Văn Bảy từng chia sẻ rằng sức mạnh lớn nhất không đến từ lòng căm thù, mà đến từ tình yêu quê hương và gia đình. Người lính chiến đấu không chỉ để chiến thắng, mà còn để có ngày được trở về.
Năm tháng trôi qua, người phi công huyền thoại trở lại làm người nông dân trên quê hương Đồng Tháp. Ông sống giản dị, từ chối những lời tung hô, dành thời gian trồng cây, nuôi cá và kể chuyện chiến tranh cho thế hệ trẻ.
Đối với ông, những kỷ vật như chiếc lược nhỏ không phải là chiến tích, mà là lời nhắc rằng sau mọi cuộc chiến, điều quý giá nhất vẫn là hòa bình và mái ấm gia đình.


