Chiếc lược ngà và tình cha
Trong chiến tranh, có những người lính phải rời xa gia đình nhiều năm. Có những người cha đi chiến đấu khi con còn nhỏ và đến lúc trở về, chính đứa con lại không nhận ra cha mình.
Câu chuyện về ông Sáu và bé Thu trong tác phẩm “Chiếc lược ngà” của nhà văn Nguyễn Quang Sáng là một câu chuyện như thế, được xây dựng từ những trải nghiệm về cuộc sống chiến đấu ở Nam Bộ.
Ông Sáu xa nhà đi kháng chiến từ khi con gái còn rất nhỏ. Nhiều năm sau, ông mới có dịp trở về thăm nhà.
Ông háo hức chờ đợi được nghe con gọi một tiếng “ba”.
Nhưng bé Thu không nhận ra ông. Trong ký ức của em, người cha có khuôn mặt khác với người đàn ông trước mặt. Vết sẹo trên mặt ông Sáu khiến em càng xa lạ.
Suốt những ngày ông ở nhà, Thu vẫn lạnh lùng và không chịu gọi ông là ba.
Đến lúc ông Sáu phải trở lại chiến khu, tình cảm của em mới bật lên mạnh mẽ. Thu chạy theo, gọi tiếng “Ba!” trong sự xúc động của cả hai cha con.
Trở lại chiến khu, nhớ thương con, ông Sáu dành nhiều thời gian làm một chiếc lược ngà để tặng con. Ông cẩn thận khắc từng chiếc răng lược, gửi vào đó tất cả tình yêu của một người cha.
Nhưng ông Sáu đã hy sinh trước ngày có thể trao món quà cho con.
Chiếc lược ngà trở thành kỷ vật thiêng liêng của tình cha con giữa chiến tranh.
Câu chuyện khiến chúng ta hiểu rằng chiến tranh không chỉ lấy đi sinh mạng của con người. Nó còn lấy đi những bữa cơm gia đình, những ngày đoàn tụ và những khoảnh khắc bình thường mà hôm nay chúng ta đang có.
Vì vậy, hãy biết yêu thương cha mẹ khi còn có thể. Một lời hỏi han, một cái ôm, một việc làm nhỏ cũng có thể trở thành điều quý giá nhất đối với người thân của mình.



