Cựu Thanh niên xung phong

Chiếc mũ rơm bên bờ ruộng

Trong những năm chiến tranh, dù bom đạn đe dọa, người nông dân vẫn kiên trì ra đồng chăm sóc lúa. Chiếc mũ rơm giản dị của ông trở thành biểu tượng của sự bền bỉ, giữ gìn ruộng đồng và nuôi sống cả hậu phương.

Hà Tĩnh20/04/2026Nguyễn Hải Nam (Xã Kỳ Thượng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh, tại một vùng quê thuộc tỉnh Nam Định, ruộng lúa vẫn là nguồn sống chính của người dân.

Dù chiến tranh diễn ra khốc liệt, người dân vẫn cố gắng giữ cho ruộng đồng không bị bỏ hoang.

Ông Trịnh Văn Luật khi ấy vừa là nông dân, vừa là dân quân tự vệ của xã.

Ban ngày, ông ra đồng chăm sóc lúa.

Ban đêm, ông tham gia tuần tra bảo vệ làng.

Mỗi khi ra đồng, ông luôn đội một chiếc mũ rơm.

Chiếc mũ đã theo ông suốt nhiều mùa vụ.

Một buổi sáng, khi ông đang cúi xuống nhổ cỏ cho ruộng lúa, tiếng còi báo động vang lên.

Âm thanh quen thuộc khiến mọi người lập tức cảnh giác.

Những người làm ruộng xung quanh nhanh chóng chạy về phía hầm trú ẩn.

Ông Luật cũng bỏ lại cuốc bên bờ ruộng.

Nhưng trước khi rời đi, ông quay lại nhìn ruộng lúa của mình.

Những cây lúa non đang xanh tốt.

Sau khi tiếng máy bay qua đi, mọi người quay trở lại ruộng.

Ông Luật bước đến chỗ cũ.

Nhặt chiếc mũ rơm đã rơi xuống bờ ruộng.

Phủi lớp đất bám trên đó.

Rồi tiếp tục làm việc như chưa có chuyện gì xảy ra.

Một người hàng xóm hỏi:

"Bom đạn nhiều thế, sao ông vẫn ra đồng đều vậy?"

Ông Luật mỉm cười:

"Nếu mình bỏ ruộng, thì lấy gì nuôi bộ đội?"

Câu nói ấy khiến mọi người xung quanh im lặng vài giây.

Trong những ngày tiếp theo, công việc vẫn diễn ra như thường lệ.

Có những hôm trời nắng gắt.

Chiếc mũ rơm che nắng cho ông.

Có những hôm trời mưa nhẹ.

Chiếc mũ lại giúp che những giọt nước rơi xuống mặt.

Chiếc mũ rơm dần trở thành hình ảnh quen thuộc trên cánh đồng.

Sau nhiều tháng chăm sóc, ruộng lúa bắt đầu trổ bông.

Những bông lúa vàng óng đung đưa trong gió.

Nhìn cánh đồng chín vàng, ông Luật cảm thấy rất vui.

Ông hiểu rằng những hạt thóc ấy sẽ góp phần nuôi sống nhiều người.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, ông vẫn giữ lại chiếc mũ rơm cũ.

Dù đã sờn và bạc màu.

Nhưng ông không bỏ đi.

Chiếc mũ ấy là kỷ vật của những ngày lao động gian khó.

Những ngày mà ruộng đồng vẫn được giữ gìn giữa bom đạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn