Cựu Thanh niên xung phong

Chiếc Mũ Sắt Méo

Một chiếc mũ sắt móp méo trở thành kỷ vật duy nhất còn lại của người lính đã lấy thân mình che cho đồng đội.

Hà Tĩnh15/04/2026lê văn quang (xã Kỳ Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, trong một trận giao tranh ác liệt tại mặt trận Quảng Trị, tiểu đội của anh Võ Quốc Hưng bị pháo kích dữ dội khi đang cố giữ một cao điểm.

Bom nổ dồn dập.

Đất đá tung mù trời.

Một tiếng hô thất thanh vang lên:

— “Lựu đạn!”

Quả lựu đạn rơi ngay giữa hố trú ẩn nơi bốn chiến sĩ đang co mình.

Không còn thời gian để chạy.

Người lính trẻ nhất tiểu đội – Ngô Văn Phát, mới mười chín tuổi – lao tới, ôm chặt quả lựu đạn vào ngực rồi lấy thân mình che lên.

Một tiếng nổ chát chúa vang lên.

Tất cả choáng váng.

Khi khói bụi tan đi, ba người còn lại vẫn sống.

Còn Phát… nằm im giữa đất đỏ.

Bên cạnh anh chỉ còn chiếc mũ sắt méo mó, biến dạng vì sức nổ.

Ông Hưng quỳ xuống ôm lấy đồng đội, bật khóc:

— “Sao cậu dại thế hả Phát?!”

Không ai trả lời.

Người lính trẻ mãi mãi nằm lại ở tuổi mười chín.

Sau chiến tranh, ông Hưng mang chiếc mũ ấy về giữ suốt hơn bốn mươi năm.

Mỗi lần có ai hỏi vì sao không bỏ đi, ông đều nói:

“Đây không phải chiếc mũ…
Đây là mạng sống của tôi.”

Về sau, ông trao chiếc mũ cho bảo tàng quân đội.

Dưới hiện vật là tấm bảng nhỏ:

“Chiếc mũ sắt của liệt sĩ Ngô Văn Phát –
Người đã dùng thân mình che lựu đạn cứu đồng đội.”

Nhiều học sinh đến tham quan đứng lặng rất lâu trước hiện vật ấy.

Còn ông Hưng, mỗi lần nhìn lại chiếc mũ méo, vẫn nghe như tiếng người đồng đội trẻ năm xưa cười vang giữa chiến hào:

— “Anh Hưng ơi, mai hòa bình mình về quê em chơi nhé!”

Nhưng lời hẹn ấy… không bao giờ thành hiện thực.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn