Chiếc nón cời của bà
Bà ngoại bác Phúc có chiếc nón cời đã cũ, vành rộng che gần kín khuôn mặt. Mỗi lần ra đồng giữa tiếng bom xa, bà vẫn đội chiếc nón ấy đi cắt cỏ cho trâu. Có lần chạy hầm vội, bà còn dùng nón úp che cho cháu nhỏ khỏi đất cát rơi xuống. Chiếc nón đơn sơ ấy đi qua bao mùa mưa nắng và cả những năm tháng khốc liệt nhất. Sau này con cháu vẫn giữ lại như một kỷ vật của hậu phương.



