Người có công giúp đỡ cách mạng

Chiếc Nón Lá Giữa Chiến Hào

Một câu chuyện về người con gái làm nhiệm vụ tiếp tế giữa chiến trường, nơi một chiếc nón lá đơn sơ trở thành dấu hiệu nhận diện, che chở và cũng là ký ức cuối cùng về một người đã nằm lại giữa bom đạn.

Hà Tĩnh21/04/2026Dương Thị Hải (Xã Kỳ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Ngày đó, đi giữa chiến trường mà vẫn giữ được một chiếc nón lá… là điều không dễ,” bà Phan Thị Kim Liên kể.

Năm 1974, bà tham gia đội dân công hỏa tuyến, chuyên mang lương thực và thuốc men từ hậu phương vào các vị trí tiền tuyến. Đường đi không cố định, lúc băng rừng, lúc vượt suối, có khi phải đi sát mép chiến hào để tránh bị phát hiện.

Chiếc nón lá của bà không giống những chiếc nón bình thường. Nó được sơn một lớp màu sẫm bên ngoài để tránh phản sáng, và có một ký hiệu nhỏ để đồng đội nhận ra.

“Người ta gọi tôi là ‘cô nón lá’,” bà cười nhẹ. “Vì đi đâu cũng thấy cái nón đó.”

Trong một chuyến tiếp tế, bà được phân công mang thuốc đến một trạm tiền phương vừa bị pháo kích. Cùng đi với bà là Trần Văn Hậu, một chiến sĩ trẻ phụ trách dẫn đường.

Hậu rất ít nói, nhưng luôn đi trước quan sát. Trước khi xuất phát, cậu chỉ nói một câu:
“Chị cứ theo chiếc nón của em là được.”

Đường hôm đó rất nguy hiểm. Khói bom vẫn còn vương trong không khí, đất đá bị xới tung, nhiều đoạn phải bò sát đất mới qua được.

Khi đến gần điểm hẹn, họ bị phát hiện. Pháo sáng bật lên, cả khu vực sáng rực như ban ngày.

“Chúng tôi không thể đứng thẳng,” bà Liên kể. “Chỉ có thể chạy thấp người.”

Hậu quay lại, ra hiệu cho bà đi theo một lối nhỏ men theo chiến hào cũ. Chiếc nón lá của bà lúc đó trở thành dấu hiệu duy nhất để giữ liên lạc giữa khói bụi và tiếng nổ.

“Cậu ấy chạy trước, tôi theo sau chiếc nón,” bà nói.

Nhưng khi chỉ còn cách trạm vài chục mét, một loạt pháo rơi xuống ngay lối đi.

Mọi thứ rung chuyển.

Khi khói tan bớt, bà Liên chỉ thấy chiếc nón lá của mình nằm nghiêng bên miệng hố đất mới. Còn Hậu thì không còn ở đó.

Bà ngồi lặng rất lâu, không dám gọi.

Sau đó, bà vẫn tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ, đưa được thuốc đến trạm cứu thương. Nhưng chiếc nón lá thì không còn như trước nữa—một góc đã bị cháy xém.

“Sau chiến tranh, tôi vẫn giữ nó,” bà nói. “Không phải vì nó đẹp, mà vì nó đã từng dẫn đường cho một người khác.”

Bà nhìn xa xăm, giọng chậm lại:
“Trong thời Hoa Lửa, có những vật rất bình thường… nhưng lại mang theo cả một sinh mệnh.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn