CHIẾC RADIO CŨ CỦA ĐỒNG ĐỘI
Chiếc radio nhỏ trở thành vật quý của cả đơn vị. Nó không chỉ giúp mọi người nghe tin tức mà còn đem đến cảm giác rằng phía sau chiến trường vẫn còn một quê hương đang chờ đợi.
Năm 1972, ông Hùng chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị. Những ngày ấy, thông tin từ hậu phương đến với người lính rất ít. Một lá thư, một mẩu tin từ quê nhà cũng đủ khiến mọi người vui cả ngày.
Trong đơn vị ông có một người bạn tên Cường, quê ở Hải Dương. Cường có một chiếc radio nhỏ đã cũ. Đó là món quà gia đình gửi vào.
Mỗi tối, nếu điều kiện cho phép, anh lại mở radio nghe tin tức.
Có hôm sóng rất yếu, tiếng được tiếng mất. Mọi người ngồi xung quanh, có người còn bảo Cường chỉnh lại ăng-ten.
Ông nhớ có một buổi tối, radio phát một chương trình ca nhạc. Một bài hát về quê hương vang lên. Cường đang nghe thì bất chợt cười.
Anh bảo: “Nghe thế này tự nhiên thấy quê mình gần quá.”
Câu nói ấy khiến ông nhớ mãi.
Chiếc radio nhỏ trở thành vật quý của cả đơn vị. Nó không chỉ giúp mọi người nghe tin tức mà còn đem đến cảm giác rằng phía sau chiến trường vẫn còn một quê hương đang chờ đợi.
Sau này, Cường không trở về.
Chiếc radio cũng không còn nữa, nhưng ký ức về những đêm ngồi bên nhau nghe tiếng radio vẫn ở lại.
Ông Hùng kể: “Đến bây giờ, mỗi khi nghe tiếng radio rè rè, ông lại nhớ Quảng Trị, nhớ những người bạn năm xưa. Có những âm thanh chỉ cần nghe một lần là cả một thời tuổi trẻ trở về.”



