CHIẾC THUYỀN QUA SÔNG - NĐC
ì địch thường xuyên tuần tra. Hồi đó tôi mới 17 tuổi, được giao nhiệm vụ chèo thuyền đưa bộ đội và cán bộ qua sông vào ban đêm. Ban ngày, thuyền tôi chỉ là thuyền chở cá bình thường. Nhưng đêm đến, nó trở thành ‘con đường bí mật’ của cách mạng. Một đêm nọ, tôi nhận nhiệm vụ chở ba cán bộ qua sông. Trời tối, gió lớn, nước chảy xiết. Khi thuyền ra giữa sông, bất ngờ có ánh đèn pin quét tới. Lính Pháp đang tuần tra. Một người trong thuyền thì thầm: ‘Nếu bị phát hiện, phải nhảy xuống sông…’ Tô
“Tôi sinh ra ở vùng ven sông thuộc Hà Tĩnh. Những năm kháng chiến chống Pháp, con sông trước làng tôi vừa là đường đi, vừa là nơi nguy hiểm vì địch thường xuyên tuần tra.
Hồi đó tôi mới 17 tuổi, được giao nhiệm vụ chèo thuyền đưa bộ đội và cán bộ qua sông vào ban đêm.
Ban ngày, thuyền tôi chỉ là thuyền chở cá bình thường. Nhưng đêm đến, nó trở thành ‘con đường bí mật’ của cách mạng.
Một đêm nọ, tôi nhận nhiệm vụ chở ba cán bộ qua sông. Trời tối, gió lớn, nước chảy xiết.
Khi thuyền ra giữa sông, bất ngờ có ánh đèn pin quét tới. Lính Pháp đang tuần tra.
Một người trong thuyền thì thầm:
‘Nếu bị phát hiện, phải nhảy xuống sông…’
Tôi siết chặt mái chèo. Tim đập mạnh.
Nếu quay lại thì không kịp. Nếu đi tiếp thì dễ bị phát hiện.
Tôi liền nhanh trí kéo lưới cá lên, giả vờ như một người đi đánh cá đêm. Rồi vừa chèo vừa cất tiếng hát – như thể không có chuyện gì xảy ra.
Lính Pháp chiếu đèn vào thuyền một lúc… rồi bỏ đi.
Khi thuyền cập bờ an toàn, một cán bộ nắm tay tôi, nói:
‘Cháu gan dạ lắm…’
Tôi chỉ cười. Khi ấy, tôi nghĩ đơn giản: đưa được người qua sông an toàn là mình vui rồi.
Sau này, con sông vẫn chảy, làng quê cũng đổi thay.
Nhưng mỗi lần nhìn dòng nước, tôi lại nhớ đến những đêm chèo thuyền trong im lặng, giữa hiểm nguy.
Một con thuyền nhỏ… nhưng đã góp phần đưa cách mạng đi qua những ngày gian khó.”



