Cựu chiến binh

Chiếc võng bên sườn núi

Trong những năm chiến tranh, một người lính vận tải đã treo chiếc võng nhỏ bên sườn núi để nghỉ tạm giữa những chuyến vận chuyển hàng hóa. Chiếc võng giản dị ấy không chỉ giúp ông giữ sức khỏe mà còn trở thành biểu tượng của sự bền bỉ và kiên cường giữa núi rừng gian khó.

Hà Tĩnh20/04/2026Nguyễn Hải Nam (Xã Kỳ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh, tại vùng núi thuộc tỉnh Sơn La, việc vận chuyển hàng hóa phục vụ chiến trường là nhiệm vụ rất quan trọng.

Đường đi chủ yếu là đường mòn nhỏ.

Men theo sườn núi.

Dốc cao.

Trơn trượt.

Ông Lương Quốc Bảo khi ấy là một chiến sĩ vận tải trẻ.

Công việc của ông là cùng đồng đội gùi hàng qua những con đường núi dài hàng chục cây số.

Mỗi chuyến đi kéo dài nhiều giờ.

Có khi cả ngày.

Thời tiết vùng núi thay đổi nhanh.

Ban ngày nắng gắt.

Ban đêm lạnh buốt.

Một buổi chiều, sau nhiều giờ gùi hàng, ông cảm thấy rất mệt.

Hai vai đau nhức.

Chân nặng trĩu.

Nhưng phía trước vẫn còn một đoạn đường dài.

Ông tìm một chỗ đất bằng bên sườn núi.

Giữa hai thân cây lớn.

Ông lấy từ trong ba lô ra một chiếc võng nhỏ.

Chiếc võng được làm bằng vải dù.

Đã theo ông qua nhiều chuyến đi.

Ông buộc hai đầu võng vào thân cây.

Ngồi xuống.

Rồi nằm ngả lưng.

Cảm giác chiếc võng đung đưa nhẹ nhàng giúp ông thư giãn.

Gió núi thổi nhẹ.

Mang theo hơi mát của rừng.

Trong vài phút nghỉ ngơi ngắn ngủi ấy, ông cảm thấy cơ thể như được tiếp thêm sức lực.

Một người đồng đội đi ngang qua.

Nhìn thấy chiếc võng.

Anh nói đùa:

"Cậu mang cả cái giường theo à?"

Ông Bảo cười:

"Không có nó, chắc mình gục giữa đường mất."

Sau mỗi lần nghỉ ngắn, ông lại tiếp tục hành trình.

Chiếc võng nhỏ trở thành người bạn đồng hành quen thuộc.

Có lần, trời mưa lớn.

Đường trơn trượt.

Nhiều người trong đơn vị bị mệt.

Ông Bảo treo chiếc võng lên.

Cho một đồng đội bị sốt nằm nghỉ.

Nhờ có thời gian nghỉ tạm, người đồng đội dần hồi sức.

Sau đó tiếp tục đi cùng mọi người.

Những năm sau đó, chiếc võng vẫn theo ông qua nhiều chặng đường.

Dù đã sờn cũ.

Nhưng ông không bỏ đi.

Sau khi chiến tranh kết thúc, ông trở về quê.

Chiếc võng cũ được ông giữ lại.

Không còn dùng thường xuyên.

Nhưng trở thành kỷ vật của những ngày gian khó.

Mỗi khi nhìn chiếc võng ấy, ông lại nhớ đến những con đường núi dài.

Những chuyến đi không nghỉ.

Và những ngày tháng mà sự kiên trì giúp ông vượt qua mọi thử thách.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiếc võng bên sườn núi | Câu chuyện thời hoa lửa