Chiếc võng giữa rừng
Chiếc võng đơn sơ từng là nơi bác có những giấc ngủ ngắn ngủi giữa những ngày chiến trường gian khổ.
Bác Thịnh nhớ những ngày hành quân dài, khi đôi chân đã mỏi rã rời và mọi người chỉ mong có một khoảng thời gian được nghỉ. Một chiếc võng mắc giữa hai thân cây nhiều khi trở thành chỗ nghỉ quý giá nhất.
Có những đêm bác vừa nằm xuống đã ngủ ngay vì quá mệt. Nhưng giấc ngủ thường không kéo dài. Tiếng động từ xa, tiếng người di chuyển hoặc lệnh tập hợp có thể khiến cả đơn vị nhanh chóng tỉnh dậy.
Có những hôm trời mưa, chiếc võng ướt một phần. Bác phải dùng tấm tăng che phía trên rồi nằm co người lại.
Những gian khổ ấy khi còn trẻ dường như chỉ là công việc phải vượt qua. Nhiều năm sau nhìn lại, bác mới thấy đó là những tháng ngày đặc biệt nhất của cuộc đời.
Chiếc võng năm xưa không còn nữa, nhưng hình ảnh những thân cây giữa rừng vẫn còn nguyên trong ký ức.
Bác nhớ những người từng nằm cạnh mình, những người từng cùng chia nhau từng khoảng nghỉ ngắn ngủi giữa những chặng đường dài.
Đối với bác, chiếc võng không chỉ là một vật dụng. Nó là một phần ký ức của tuổi hai mươi.



