Chiếc Võng Giữa Rừng
Chiếc Võng Giữa Rừng
Tôi là Nguyễn Văn Bình, bác sĩ quân y phục vụ trong Chiến dịch Biên giới năm 1950. Trạm quân y của chúng tôi dựng tạm dưới tán rừng sâu, chỉ có vài chiếc võng, ít thuốc men và dụng cụ sơ sài. Ngày đêm, thương binh được đưa về liên tục sau những trận đánh ác liệt. Có người vừa được băng bó xong đã xin quay lại đơn vị chiến đấu tiếp. Tôi thường tranh thủ ngả lưng trên chiếc võng vài phút rồi lại dậy làm việc. Tiếng súng ngoài xa vẫn vang lên không ngớt, nhắc chúng tôi rằng cuộc chiến còn đang tiếp diễn. Điều khiến tôi xúc động nhất là tinh thần lạc quan của các chiến sĩ. Dù đau đớn, họ vẫn cười và hỏi tin mặt trận. Khi nghe tin quân ta thắng lớn ở Đông Khê và mở rộng chiến thắng, cả trạm cứu thương vui như ngày hội. Những người nằm trên võng cũng nắm tay nhau mỉm cười. Với tôi, chiếc võng giữa rừng không chỉ là nơi nghỉ tạm, mà còn là nơi chứng kiến ý chí kiên cường của người lính Việt Nam trong những ngày lịch sử ấy.



