Chiếc Võng Giữa Rừng Trường Sơn
Đến nay, dù mái tóc đã bạc trắng, nhưng mỗi lần nhắc về những năm tháng chiến tranh, ông Minh vẫn nhớ như in từng cung đường, từng cơn mưa rừng và cả chiếc võng đã theo ông suốt những năm tuổi trẻ nơi chiến trường.
Năm 1968, khi cuộc chiến tranh chống Mỹ đang diễn ra ác liệt, chàng trai Trần Đức Minh vừa tròn mười chín tuổi đã viết đơn tình nguyện tham gia thanh niên xung phong. Ông được giao nhiệm vụ mở đường, san lấp hố bom và vận chuyển lương thực trên tuyến đường Trường Sơn.
Ông kể rằng cuộc sống nơi rừng sâu vô cùng thiếu thốn. Ban ngày đơn vị làm việc dưới bom đạn, ban đêm lại tranh thủ sửa đường để xe vận tải kịp vào Nam. Có những ngày máy bay Mỹ quần thảo liên tục, đất đá đổ xuống như mưa, nhưng không ai rời vị trí.
Tài sản quý giá nhất của ông khi ấy là chiếc võng dù màu xanh được mẹ gửi từ quê vào. Mỗi tối sau giờ làm nhiệm vụ, ông lại mắc võng giữa hai thân cây lớn để ngủ. Chiếc võng ấy không chỉ là chỗ nghỉ ngơi mà còn là nơi ông cất giữ những lá thư gia đình và vài kỷ vật nhỏ.
Một lần vào cuối năm 1971, đơn vị của ông đang sửa đường tại một trọng điểm thì bất ngờ bị máy bay địch ném bom. Tiếng nổ vang dội khắp núi rừng. Ông Minh bị sức ép bom hất văng xuống hố đất và ngất đi.
Khi tỉnh lại giữa màn đêm, điều đầu tiên ông nhìn thấy là chiếc võng của mình đang được dùng làm cáng để khiêng một đồng đội bị thương nặng. Người chiến sĩ ấy là Nguyễn Văn Tâm, quê ở Thái Bình, người vẫn thường cùng ông chia nhau từng bi đông nước và nắm cơm vắt.
Ông xúc động nhớ lại:
“Lúc đó tôi chẳng nghĩ gì đến tài sản của mình nữa, chỉ mong đồng đội được cứu sống.”
Suốt đêm hôm ấy, ông cùng nhiều chiến sĩ thay nhau cáng đồng đội vượt rừng đến trạm quân y cách hàng chục cây số. May mắn sau đó anh Tâm đã qua cơn nguy kịch.
Từ hôm đó, chiếc võng cũ sờn rách ấy được cả đơn vị gọi vui là “chiếc võng cứu người”. Dù đã cũ kỹ, ông Minh vẫn giữ lại như một kỷ vật thiêng liêng của thời chiến.
Năm 1975, ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, ông Minh trở về quê hương tiếp tục lao động sản xuất và xây dựng gia đình. Chiếc võng năm xưa đến nay vẫn được ông cẩn thận cất giữ trong căn nhà nhỏ như một phần ký ức không thể nào quên.
Mỗi khi kể chuyện cho con cháu nghe, ông thường nói:
“Chiến tranh đã qua nhưng tình đồng chí, đồng đội sẽ còn mãi. Chính tình người đã giúp những người lính vượt qua bom đạn để chiến đấu vì độc lập tự do của dân tộc.”


