CHIẾC VÕNG GIWUAX RỪNG
Trong những ngày đóng quân giữa rừng sâu, chiếc võng là nơi nghỉ ngơi quý giá nhất của chúng tôi. Tôi treo võng giữa hai thân cây, nằm nhìn lên tán lá xanh phía trên. Gió thổi nhẹ làm võng đung đưa, mang lại cảm giác bình yên hiếm hoi. Nhưng giấc ngủ không bao giờ trọn vẹn, vì bất cứ lúc nào cũng có thể nhận lệnh di chuyển. Có đêm, tôi vừa chợp mắt đã phải dậy ngay. Dù vậy, chiếc võng vẫn là nơi giúp tôi lấy lại sức sau những chặng hành quân dài. Tôi nhớ những lần nằm nghe tiếng lá xào xạc, nghĩ về gia đình nơi xa. Sau chiến tranh, tôi không còn dùng võng như trước, nhưng ký ức về những đêm nằm giữa rừng vẫn còn rõ ràng trong tâm trí tôi, như một phần không thể tách rời của cuộc đời mình.



