Chiếc võng mắc giữa hai thân cây
Câu chuyện kể về chiếc võng theo chân người lính suốt những năm hành quân trên đường Trường Sơn và trở thành nơi gửi gắm biết bao nỗi nhớ quê hương.
Cựu chiến binh Trần Văn Sơn, sinh năm 1951, từng hành quân trên tuyến đường Trường Sơn trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Ông kể rằng người lính thời ấy đi đến đâu cũng mang theo một chiếc võng dù nhỏ để nghỉ ngơi giữa rừng sâu. Theo lời ông Sơn, chiếc võng là vật rất quan trọng đối với người lính. Sau một ngày hành quân mệt mỏi, chỉ cần mắc võng giữa hai thân cây là có thể ngủ tạm qua đêm. Có khi chiếc võng còn được dùng để che mưa, làm cáng thương binh hoặc đựng đồ khi lội suối. Ông nhớ rằng những đêm ngủ trong rừng Trường Sơn thường rất lạnh. Người lính nằm trên võng, phía trên là tán cây dày đặc, phía dưới là tiếng côn trùng và tiếng suối chảy. Có những đêm mưa rừng kéo dài, võng bị ướt lạnh nhưng ai cũng cố chịu đựng để sáng hôm sau tiếp tục lên đường. Ông Sơn kể rằng trong đơn vị có một người đồng đội tên Thành rất thích mắc võng gần đồng đội để còn trò chuyện trước khi ngủ. Thành thường kể chuyện quê nhà, kể về cánh đồng lúa và người mẹ già đang chờ con trở về. Có lần trong một trận bom, Thành bị thương nặng ở chân. Đồng đội đã dùng chính chiếc võng của anh để làm cáng đưa anh vượt rừng về trạm quân y. Trên suốt chặng đường, mọi người thay nhau khiêng võng đi qua dốc núi, băng suối và lội qua bùn đất. May mắn là Thành được cứu sống. Sau khi bình phục, anh vẫn giữ lại chiếc võng ấy như một kỷ vật đặc biệt vì nó không chỉ là nơi anh từng ngủ mà còn là thứ đã giúp cứu mạng mình. Ngày nay, mỗi khi nhìn lại chiếc võng cũ đã bạc màu theo năm tháng, ông Sơn vẫn nhớ đến những đêm nằm giữa rừng sâu, nhớ về đồng đội và quãng đời tuổi trẻ đã gửi lại nơi Trường Sơn.



