Chieesn trường máu lửa
32 ngày đêm Thành cổ Quảng Trị
Tôi nhập ngũ năm 1970, khi ấy mới tròn 19 tuổi.
Năm 1972, đơn vị tôi nhận lệnh tham gia chiến dịch giải phóng Quảng Trị.
Thành cổ lúc đó chỉ rộng hơn 2km², nhưng địch dốc toàn lực để giữ. Còn chúng tôi thì nhận lệnh: ‘Dù có hy sinh đến người cuối cùng cũng phải giữ bằng được Thành cổ!’” Khi ông Hòa kể lại, giọng ông run nhưng ánh mắt vẫn sáng:
“Ngày nào cũng bom, pháo. Đất rung lên như động đất. Cả bầu trời Quảng Trị đỏ rực. Có lúc, tôi nghĩ mình sẽ không thể sống đến ngày mai. Chúng tôi đào hầm ngay giữa đống gạch nát, lấy xác xe tăng làm nóc hầm. Cơm ăn là cơm sấy, nước uống phải hứng từ những vũng nước mưa đục ngầu hòa cả khói thuốc súng. Đêm nào cũng có thương binh được khiêng ra khỏi hầm, có đồng đội không còn nguyên vẹn thân thể…”
Ông lặng đi một lát rồi nói:
“Chúng tôi không còn sợ chết. Chỉ sợ đồng đội bị thương mà không cứu được.”
Trận phản kích trong đêm: “Đêm 20 tháng 7, pháo địch bắn dữ dội, rồi bộ binh và xe tăng ập vào. Chúng tôi chia nhau ra từng tổ ba người, dùng B40, B41 đánh cận chiến. Tôi nhớ rõ, tay đồng đội tên Tuấn hô to: ‘Vì Thành cổ - xung phong! Rồi anh lao lên, bắn cháy chiếc xe tăng đầu tiên nhưng cũng trúng mảnh pháo, ngã ngay tại chỗ.”
“Lúc đó, tôi không kịp sợ. Chỉ biết nắm chặt khẩu súng, lao lên cùng anh em. Khi trời sáng, hơn một nửa đơn vị tôi đã nằm lại, nhưng Thành cổ vẫn trong tay ta.”
Sau 32 ngày đêm “Chúng tôi giữ Thành cổ suốt 32 ngày đêm trong mưa bom bão đạn. Khi có lệnh rút, nhìn lại nơi từng chiến đấu, chỉ thấy gạch vụn và máu. Gần 2.000 đồng đội của tôi mãi mãi nằm lại ở đó. Đến bây giờ, mỗi lần đi qua Quảng Trị, tôi vẫn nghe như còn tiếng gọi ‘Anh ơi!’ giữa đêm mưa…”
“Chiến tranh đi qua lâu rồi, nhưng tôi chưa bao giờ quên được Thành cổ. Tôi chỉ mong thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng: Hòa bình không tự nhiên mà có, nó được đánh đổi bằng máu, bằng tuổi xuân, bằng cả những giấc mơ dang dở của biết bao người.”



