Chiến dịch Biên giới năm 1950.
Tôi vẫn nhớ như in mùa thu năm 1950, khi núi rừng Đông Bắc vang lên tiếng súng mở màn cho một chiến dịch lớn – Chiến dịch Biên giới.
Sau nhiều năm chiến đấu, lực lượng kháng chiến của chúng tôi đã trưởng thành hơn. Từ những người lính chiến đấu trong lòng Hà Nội, những ngày đầu gian khổ ở Việt Bắc, chúng tôi nay đã có thêm kinh nghiệm, có tổ chức chặt chẽ hơn và có niềm tin mạnh mẽ hơn vào thắng lợi.
Khi nhận lệnh tham gia chiến dịch, chúng tôi hiểu rằng đây là một trận đánh có ý nghĩa đặc biệt quan trọng. Mục tiêu không chỉ là tiêu diệt một bộ phận sinh lực địch, mà còn mở rộng căn cứ, khai thông đường liên lạc với quốc tế và tạo bước chuyển lớn cho cuộc kháng chiến.
Những ngày chuẩn bị chiến dịch, khắp các bản làng biên giới nhộn nhịp hẳn lên. Bộ đội hành quân qua núi, dân công gùi lương thực, thanh niên sửa đường, đồng bào các dân tộc giúp đỡ từng bữa ăn, chỗ nghỉ. Cả vùng biên giới như cùng chung một nhịp bước hướng về trận đánh.
Tôi không thể quên những con đường núi quanh co ở Cao Bằng, nơi từng đoàn quân lặng lẽ tiến lên trong sương sớm. Có những ngày mưa rừng làm đường trơn trượt, có những đêm phải ngủ ngay bên bìa rừng, nhưng không ai nản chí. Chúng tôi biết rằng phía trước là một trận chiến quyết định.
Khi chiến dịch bắt đầu, tiếng súng vang lên giữa núi rừng. Những trận đánh diễn ra ác liệt. Chúng tôi phải đối mặt với những cứ điểm được xây dựng kiên cố, với hỏa lực mạnh của quân Pháp. Nhưng lần này, chúng tôi không còn là những đơn vị nhỏ lẻ như những ngày đầu kháng chiến. Chúng tôi đã biết tổ chức chiến đấu, biết phối hợp giữa các lực lượng và biết dựa vào sức mạnh của nhân dân.
Trong những trận đánh, tôi chứng kiến sự hy sinh của nhiều đồng đội. Có người vừa mới hôm qua còn cùng tôi chia nhau bát cơm, hôm nay đã nằm lại bên chiến hào. Nhưng sự hy sinh ấy không làm chúng tôi chùn bước. Trái lại, nó càng nhắc nhở chúng tôi phải chiến đấu kiên cường hơn.
Rồi tin thắng trận liên tiếp truyền về. Các cứ điểm quan trọng lần lượt được giải phóng, đường biên giới được mở rộng, thế bao vây của địch bị phá vỡ. Niềm vui lan khắp các đơn vị và bản làng. Chúng tôi hiểu rằng đây không chỉ là một chiến thắng quân sự, mà còn là dấu mốc chứng minh cuộc kháng chiến đã bước sang một giai đoạn mới.
Đêm sau chiến thắng, tôi ngồi bên bếp lửa giữa núi rừng Cao Bằng, nhìn những gương mặt đồng đội còn vương bụi đường và khói súng. Tôi nhớ lại những ngày đầu rời Hà Nội, nhớ những lán tre ở Việt Bắc, nhớ những chuyến giao liên vượt rừng và những gánh gạo của đồng bào.
Tất cả những gian khổ ấy đã đưa chúng tôi đến ngày hôm nay.
Chiến dịch Biên giới năm 1950 đã cho chúng tôi thêm một niềm tin lớn: một dân tộc dù nhỏ bé nhưng có lòng yêu nước, có sự đoàn kết của nhân dân và ý chí kiên cường thì nhất định có thể vượt qua mọi thử thách để giành lấy độc lập.



