Chiến dịch Điện Biên Phủ
Nghe Cựu chiến binh kể chuyện về Chiến dịch Điện Biên Phủ
Họ và tên: Hồ Thị Phương Thảo – Lớp 3B
Trường Tiểu Học Ích Hậu, xã Đông Kinh, tỉnh Hà Tĩnh
CÂU CHUYỆN
VỀ CHIẾN DỊCH ĐIỆN BIÊN PHỦ
Nhân vật khai thác thông tin: Bác Hồ Thế Luận
Quê quán: Thôn Phù Ích - xã Đông Kinh - tỉnh Hà Tĩnh
Chào các bạn, mình tên là Hồ Thị Phương Thảo, học sinh lớp 3B.
Ngày hôm nay, trong buổi sinh hoạt dưới cờ, chúng em chăm chú ngồi nghe bác cựu chiến binh Hồ Thế Luận kể chuyện. Bác chậm rãi bắt đầu:
“Các cháu ạ, bác đã từng tham gia chiến đấu trong chiến dịch mang tên Chiến dịch Điện Biên Phủ trên không, diễn ra vào những ngày cuối năm 1972. Đó là một trận đánh rất ác liệt giữa quân và dân ta với máy bay B-52 của địch.
Hồi đó, bác còn rất trẻ, mới ngoài hai mươi tuổi. Đêm nào cũng vậy, khi còi báo động vang lên, cả đơn vị lại nhanh chóng vào vị trí chiến đấu. Bầu trời Hà Nội sáng rực bởi pháo phòng không và những vệt tên lửa.
Có những lúc, tiếng bom nổ làm mặt đất rung chuyển, khói bụi mù mịt. Nhưng không ai trong chúng bác nao núng. Ai cũng một lòng quyết tâm bảo vệ Thủ đô.
Bác nhớ nhất là một đêm đông rất lạnh. Địch cho nhiều tốp máy bay B-52 vào ném bom. Đơn vị bác nhận lệnh bắn trả. Khi quả tên lửa được phóng lên, tất cả mọi người nín thở theo dõi. Rồi “bùm!” – một chiếc B-52 trúng đạn, bốc cháy giữa trời đêm. Cả trận địa reo lên vui sướng!
Nhưng chiến thắng ấy cũng phải đổi bằng nhiều mất mát. Có những đồng đội của bác đã mãi mãi nằm lại, không kịp trở về quê hương. Mỗi lần nhắc lại, bác vẫn thấy nghẹn lòng.
Nghe câu chuyện bác kể mà lòng em bồi hồi xúc động. Chúng em được sống trong hòa bình hôm nay là sự hi sinh của biết bao anh hùng đã ngã xuống. Em hứa sẽ học thật giỏi, luôn là người có ích để đền đáp công ơn của thế hệ cha ông đi trước.
Sau 12 ngày đêm kiên cường chiến đấu, quân và dân ta đã đánh bại cuộc tập kích bằng không quân của địch. Chiến thắng ấy đã buộc đối phương phải chấm dứt ném bom miền Bắc và quay lại bàn đàm phán.
Bác nhìn các cháu, ánh mắt hiền từ:
“Các cháu sinh ra trong hòa bình, không phải nghe tiếng bom rơi, đó là điều rất quý giá. Các cháu hãy cố gắng học tập thật tốt, ngoan ngoãn, yêu thương nhau để xứng đáng với sự hi sinh của các thế hệ đi trước.”
Cả sân trường im lặng, rồi vang lên những tràng vỗ tay thật dài. Ai cũng cảm thấy tự hào và biết ơn những người đã làm nên lịch sử.
Câu chuyện của bác khép lại, nhưng dư âm thì còn mãi trong lòng các em học sinh



