Anh hùng Lực lượng vũ trang

CHIẾN DỊCH VIỆT BẮC (THU – ĐÔNG 1947) - NGHỆ THUẬT TÁC CHIẾN HIỆP ĐỒNG BẺ GÃY CUỘC TIẾN CÔNG QUY MÔ LỚN

Thu – Đông năm 1947, núi rừng Việt Bắc không chỉ che chở cơ quan đầu não của cách mạng, mà còn trở thành chiến trường lịch sử ghi dấu một bản lĩnh Việt Nam kiên cường. Dưới sự lãnh đạo của Trung ương Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh, quân và dân ta đã tiến hành chiến dịch phản công chiến lược, đập tan hoàn toàn cuộc tiến công quy mô lớn, đầy tham vọng của thực dân Pháp, làm phá sản kế hoạch “đánh nhanh, thắng nhanh”, buộc kẻ thù phải thừa nhận một sự thật: cuộc kháng chiến của nhân dân Việt Nam khôn

Thái Nguyên12/03/2026K21 - Kế toán 2, Khoa Kế toán (Trường Đại học Kinh tế và Quản trị kinh doanh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau thất bại của các “giải pháp chính trị” và mưu đồ dựng chính quyền bù nhìn, đầu năm 1947, thực dân Pháp quay sang con đường quân sự. Việt Bắc – căn cứ địa cách mạng, “trái tim” của kháng chiến – trở thành mục tiêu sống còn. Kế hoạch Léa rồi Cloclo được vạch ra công phu, với hai gọng kìm đường bộ, đường thủy, kết hợp đổ bộ đường không, huy động hơn một vạn quân tinh nhuệ, máy bay, tàu chiến, pháo binh, với tham vọng chỉ trong ba tuần sẽ “đập tan đầu não Việt Minh”.

Nhưng kẻ thù đã đánh giá sai một điều căn bản: sức mạnh của chiến tranh nhân dân và nghệ thuật chỉ đạo chiến tranh của Đảng ta. Trước nguy cơ ấy, Trung ương Đảng, Tổng Quân ủy và Bộ Tổng Tư lệnh đã chủ động dự báo, chuẩn bị và quyết đoán. Phương châm chiến lược được xác định rõ ràng: giữ vững chủ lực, bảo toàn lực lượng, đánh địch từng bộ phận, phá tan kế hoạch tiêu diệt của chúng. Đó là tư duy quân sự sắc bén, tỉnh táo, không nóng vội trước một đối thủ vượt trội về trang bị.

Dưới sự chỉ huy trực tiếp của Bộ Tổng chỉ huy, đồng chí Võ Nguyên Giáp được giao trọng trách Chỉ huy trưởng Chiến dịch. Bảy trung đoàn bộ binh, hàng chục đại đội độc lập cùng lực lượng dân quân du kích các tỉnh Cao Bằng, Bắc Kạn, Lạng Sơn, Thái Nguyên, Tuyên Quang đã hình thành một thế trận hiệp đồng chặt chẽ: bộ đội chủ lực đánh những đòn then chốt; địa phương và du kích bám đường, chặn sông, đánh nhỏ, đánh dai; nhân dân là hậu phương vững chắc, là tai mắt, là nguồn tiếp sức vô tận.

Trên sông Lô, trên đường số 4, giữa rừng sâu Bắc Kạn, từng cánh quân Pháp bị chia cắt, sa lầy, tổn thất nặng nề. Hai gọng kìm kiêu ngạo không thể khép lại. Cuộc càn quét dự kiến thần tốc trở thành một cuộc rút lui trong hoang mang và thất bại. Việt Bắc đứng vững – đầu não kháng chiến an toàn – niềm tin của cả dân tộc được củng cố vững chắc.

Chiến dịch Việt Bắc Thu – Đông 1947 là chiến dịch lớn đầu tiên của Quân đội ta trong kháng chiến chống thực dân Pháp, mang ý nghĩa chiến lược sâu sắc. Thắng lợi ấy không chỉ bẻ gãy một cuộc tiến công quân sự, mà còn đánh sập huyền thoại sức mạnh “bất khả chiến bại” của quân viễn chinh Pháp, đưa cuộc kháng chiến bước sang giai đoạn mới: chủ động, vững vàng và trường kỳ.

Nhìn lại Việt Bắc năm xưa, ta không chỉ thấy bản đồ tác chiến, mà còn nghe tiếng bước chân hành quân trong sương núi, thấy bát cơm sẻ nửa của đồng bào, thấy ý chí thép của người lính áo nâu, chân đất mà lòng son sắt. Đó là chiến thắng của trí tuệ Việt Nam, của tình quân dân cá nước, và của một niềm tin son sắt vào con đường độc lập dân tộc.

Việt Bắc – mùa Thu năm ấy – đã đi vào lịch sử như một khúc tráng ca mở đầu cho hành trình đánh thắng thực dân Pháp, để lại cho hôm nay và mai sau một bài học lớn về nghệ thuật tác chiến hiệp đồng, về bản lĩnh và khát vọng không gì lay chuyển của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn