Chiến sĩ bị thương
Chiến sĩ bị thương
Trong một trận đánh ác liệt của Cuộc khởi nghĩa Tây Bắc, tôi không may trúng đạn vào chân. Lúc đó, khói súng mù mịt, tiếng hô xung phong vang dội khắp sườn núi. Tôi ngã xuống, cố cắn răng không kêu để tránh lộ vị trí. Đồng đội nhanh chóng kéo tôi vào một hốc đá, băng bó sơ rồi thay nhau cõng tôi rút lui.
Đêm hôm ấy dài như vô tận. Đường rừng gập ghềnh, mỗi bước đi đều khiến vết thương đau buốt, nhưng tôi không dám than. Tôi biết nếu mình gây tiếng động, cả nhóm có thể bị phát hiện. Khi về đến căn cứ, tôi gần như kiệt sức.
Sau nhiều ngày điều trị, vết thương dần lành. Điều khiến tôi xúc động nhất là sự chăm sóc của đồng đội, từ bát cháo nóng đến lời động viên giản dị. Khi có thể đi lại, tôi xin quay trở lại đơn vị. Với tôi, được tiếp tục chiến đấu cùng anh em là điều quý giá nhất.



