Chiến sĩ Hoàng Văn Sơn – Biên giới Cao Bằng 1982
Hoàng Văn Sơn tham gia bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1982, trong những ngày tình hình vẫn còn nhiều căng thẳng sau chiến sự. Với anh, vùng biên cương không chỉ là nơi làm nhiệm vụ, mà còn là nơi tôi luyện ý chí của người lính.
Hoàng Văn Sơn tham gia bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1982, trong những ngày tình hình vẫn còn nhiều căng thẳng sau chiến sự. Với anh, vùng biên cương không chỉ là nơi làm nhiệm vụ, mà còn là nơi tôi luyện ý chí của người lính. Anh nhớ lại:
“Chúng tôi đóng quân trên những dãy núi cao, gió lạnh thổi buốt mặt. Địa hình toàn đá tai mèo sắc nhọn, mỗi bước đi đều phải thật cẩn trọng, chỉ cần sơ sẩy là có thể trượt ngã.”
Điều kiện sinh hoạt và làm nhiệm vụ vô cùng khắc nghiệt:
“Ngày đêm gió núi thổi không ngừng, sương xuống dày đặc. Nhiều lúc đứng cách nhau vài mét cũng khó nhìn rõ mặt.”
Những đêm tuần tra luôn căng thẳng:
“Trong màn sương mù dày đặc, chúng tôi phải đi chậm, quan sát từng dấu hiệu nhỏ. Tai luôn lắng nghe, mắt luôn căng ra, không dám lơ là dù chỉ một giây.”
Một lần phát hiện tình huống bất thường:
“Cả đơn vị lập tức vào vị trí. Không ai nói một lời, nhưng mọi hành động đều nhịp nhàng, chính xác. Chỉ cần một ánh mắt, một cử chỉ là đủ hiểu nhau.”
Sau khi tình huống qua đi, cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa:
“Chúng tôi nhìn nhau, thở phào, rồi lại lặng lẽ trở về vị trí. Những lúc như vậy càng khiến chúng tôi tin tưởng nhau hơn.”
Hoàng Văn Sơn trầm giọng khi chia sẻ:
“Ở nơi biên giới, giữa bao khó khăn và hiểm nguy, điều giúp chúng tôi đứng vững không phải chỉ là sức mạnh cá nhân, mà chính là tình đồng đội – điểm tựa để mỗi người vững vàng trước mọi thử thách.”



