Chiến sĩ Trần Văn Bình – Bảo vệ biên giới Hà Giang 1979
Trần Văn Bình tham gia bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979, khi những dãy núi đá tai mèo dựng đứng và các điểm cao hiểm trở của Hà Giang trở thành nơi đối mặt trực tiếp với hiểm nguy
Trần Văn Bình tham gia bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979, khi những dãy núi đá tai mèo dựng đứng và các điểm cao hiểm trở của Hà Giang trở thành nơi đối mặt trực tiếp với hiểm nguy. Anh nhớ lại:
“Chúng tôi đóng quân trên những điểm cao, xung quanh chỉ là núi đá lởm chởm và vực sâu hun hút. Gió thổi qua từng khe đá lạnh buốt, cắt vào da thịt như dao. Đêm xuống, sương phủ trắng cả triền núi, áo quần lúc nào cũng ẩm ướt, lạnh đến tê người, có lúc tưởng như không còn cảm giác ở tay chân. Nhưng không ai rời vị trí, vì mỗi điểm cao đều là nơi phải giữ bằng mọi giá.”
Những ngày căng thẳng nối tiếp nhau, có khi cả đơn vị phải nằm im hàng giờ trong bụi rậm hoặc sau những tảng đá lớn, không dám cử động. Mọi giác quan đều căng ra để nghe từng tiếng động nhỏ nhất.
“Chỉ một tiếng lá khô vỡ dưới chân, một cành cây rung nhẹ cũng có thể khiến tim đập dồn dập. Chúng tôi gần như nín thở, tai lắng nghe, mắt dõi theo từng khoảng rừng phía trước. Trong những khoảnh khắc ấy, thời gian như trôi chậm lại, chỉ còn lại tiếng tim đập trong lồng ngực.”
Một lần, khi phát hiện dấu hiệu đối phương tiếp cận gần khu vực chốt giữ, cả đơn vị lập tức vào vị trí. Không cần nhiều lời, mỗi người đều hiểu nhiệm vụ của mình. Những ánh mắt nhìn nhau trong im lặng, những cái gật đầu nhanh chóng, rồi tất cả phối hợp nhịp nhàng, giữ vững trận địa.
“Tiếng súng vang lên giữa núi rừng, dội vào vách đá, vọng lại từng hồi. Đất đá tung lên, khói bụi mù mịt. Nhưng trong khoảnh khắc đó, tôi không còn cảm thấy sợ, chỉ biết rằng mình phải đứng vững, phải giữ được vị trí này.”
Sau trận đó, khi mọi thứ dần lắng xuống, họ ngồi lại bên nhau trong cái lạnh cắt da. Một mẩu lương khô được bẻ ra chia đều, từng ngụm nước chuyền tay nhau trong im lặng. Không ai nói nhiều, nhưng ánh mắt ai cũng ánh lên sự nhẹ nhõm và tin tưởng.
“Chính trong những giây phút ấy, tôi nhận ra rằng điều giúp chúng tôi đứng vững không phải là vũ khí hay điều gì lớn lao, mà là sự tin tưởng tuyệt đối vào đồng đội. Chỉ cần biết bên cạnh mình luôn có người sẵn sàng cùng mình đối mặt với hiểm nguy, chúng tôi có thể vượt qua tất cả.”
Trong ký ức của Trần Văn Bình, những ngày tháng nơi biên giới không chỉ là những trận chiến căng thẳng, mà còn là những ngày sống trọn vẹn với ý chí, trách nhiệm và tình đồng đội sâu sắc. Những điểm cao lạnh giá năm ấy đã trở thành dấu ấn không thể phai mờ trong cuộc đời người lính – nơi mà mỗi bước chân, mỗi giây phút đều gắn liền với hai chữ Tổ quốc.



