Cựu chiến binh

Chiến sĩ Trịnh Thị Lan – Chiến dịch Bình Giã 1965

Trịnh Thị Lan, nữ chiến sĩ trẻ, tham gia chiến dịch Bình Giã, nơi quân địch dùng lực lượng hùng mạnh càn quét các vùng nông thôn, để lại rừng cháy, làng trống và tiếng bom đạn không ngớt.

Quảng Ninh05/04/2026Đoàn Phường Liên Hòa (Đoàn Phường Liên Hòa)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trịnh Thị Lan, nữ chiến sĩ trẻ, tham gia chiến dịch Bình Giã, nơi quân địch dùng lực lượng hùng mạnh càn quét các vùng nông thôn, để lại rừng cháy, làng trống và tiếng bom đạn không ngớt. Lan nhớ lại:

“Chúng tôi sống trong những hầm trú ẩn tạm bợ, đất nhão nhoét, mưa rào xối xả nhấn thẳng vào vai áo, lạnh thấu xương. Mỗi tiếng súng vang lên đều làm tim giật thót, đôi khi phải nằm im hàng giờ, lặng nghe từng tiếng bước chân, từng tiếng lá xào xạc. Không ai bỏ vị trí, không ai nao núng. Chúng tôi cẩn thận chuyển từng túi gạo, từng lọ thuốc từ làng này sang làng khác, từng món lương thực đều nâng niu như báu vật. Có hôm phải băng qua cánh đồng trống, bom rơi sát bên, đất đá văng tung tóe, tim đập thình thịch, nhưng chúng tôi vẫn kiên cường bước tới, dìu những cụ già, trẻ nhỏ chạy về nơi an toàn.”

Lan nhớ rõ từng đêm đứng canh, bóng rừng đen thẫm như nuốt chửng ánh sáng, chỉ có những ánh lửa leo lét từ đống củi tạm đủ để sưởi ấm. Họ kể nhau nghe những câu chuyện đời thường, về nhà, về biển Vũng Tàu, để quên đi mùi thuốc súng, mùi bùn đất, nỗi đói và giá rét. Một miếng bánh khô, một ngụm nước, một ánh mắt đồng đội đủ để tiếp thêm sức mạnh, để tiếp tục đi qua những con đường hiểm trở.

Có lần, khi băng qua rừng già, Lan phát hiện một cụ già bị trượt chân vào hố nước đen ngòm, run rẩy không thể đi tiếp. Không chút do dự, cô dìu ông lên vai, vừa bước vừa lắng nghe tiếng bom đạn vang xa. Đồng đội đi bên cạnh, từng cái nắm tay, cái gật đầu, như tiếp thêm niềm tin: “Cố lên, chúng ta sẽ tới nơi an toàn.”

Trong chiến tranh, Lan nhận ra rằng tình đồng đội, lòng quả cảm và sự kiên cường không khác gì vũ khí mạnh nhất. Nó giúp họ vượt qua mưa bom, đói rét, hiểm nguy rình rập, và hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ dân làng. Những ngày tháng ấy, ánh sáng của hy vọng và tình người sáng rực giữa khói lửa, trở thành ký ức thiêng liêng mà Lan không bao giờ quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn