Chiến trường không giống bất cứ điều gì tôi từng tưởng tượng
Năm ấy, khi vừa tròn hai mươi tuổi, tôi rời quê, khoác lên mình bộ quân phục còn thơm mùi vải mới. Mẹ tôi đứng trước cổng, không khóc, chỉ nắm tay tôi thật chặt. Bà nói: “Đi đi con, đất nước cần.” Tôi gật đầu, nhưng trong lòng vẫn là một đứa con trai chưa từng bước quá xa làng.
Chiến trường không giống bất cứ điều gì tôi từng tưởng tượng. Tiếng bom, mùi khói, đất đá tung lên như mưa. Những cánh rừng xanh rì dần trở nên trơ trụi, lá cây úa vàng rồi rụng xuống như thể chính đất trời cũng đang bị thương.
Một ngày nọ, chúng tôi hành quân qua một khu rừng lạ. Lá cây phủ một màu nhợt nhạt, không còn sức sống. Có một thứ mùi hăng hắc, khó chịu. Chúng tôi không biết đó là gì, chỉ nghĩ là hóa chất của địch. Không ai nói ra, nhưng ai cũng thấy bất an.
Tôi vẫn tiếp tục chiến đấu. Đồng đội của tôi, người thì ngã xuống vì bom đạn, người thì vì sốt rét, người thì vì những vết thương không kịp chữa. Chúng tôi sống sót ngày nào là quý ngày đó.
Chiến tranh kết thúc, tôi trở về. Làng quê vẫn đó, mẹ tôi vẫn đứng nơi cổng cũ. Nhưng tôi không còn là chàng trai của ngày ra đi nữa. Trong người tôi bắt đầu có những cơn đau kỳ lạ. Da dẻ sạm đi, sức khỏe yếu dần. Rồi khi tôi lập gia đình, đứa con đầu lòng sinh ra không lành lặn như bao đứa trẻ khác.
Bác sĩ nói tôi đã bị nhiễm chất độc màu da cam từ những ngày trong rừng. Tôi ngồi lặng rất lâu. Những ký ức cũ ùa về — khu rừng chết, mùi hóa chất, những chiếc lá úa.
Tôi không trách ai. Chiến tranh là vậy, nó không chỉ lấy đi tuổi trẻ mà còn để lại những vết thương kéo dài cả đời, thậm chí sang cả thế hệ sau.
Giờ đây, mỗi sáng tôi vẫn ngồi trước hiên nhà, nhìn ra cánh đồng. Con tôi chơi gần đó, nụ cười của nó dù không trọn vẹn nhưng vẫn ấm áp. Tôi tự nhủ, mình đã sống sót trở về, và điều đó đã là một điều may mắn.
Nhưng sâu trong lòng, tôi luôn mong một điều giản dị: giá như ngày ấy, những cánh rừng không phải chết đi, và những người lính như tôi chỉ mang về ký ức — chứ không phải những nỗi đau kéo dài đến tận hôm nay.


