Cựu chiến binh

CHÌM DƯỚI BỤI THỜI GIAN

Hải Phòng18/04/2026đoàn phường Lê Đại Hành (đoàn phường Lê Đại Hành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Sương ngồi bên hiên nhà, đôi bàn tay gầy guộc chậm rãi xoa lên những vết sẹo lồi lõm trên bắp chân – dấu tích của một trận bom tọa độ ở ngã ba Đồng Lộc năm nào. Buổi chiều ở làng quê miền Trung tĩnh lặng đến lạ kỳ, chỉ có tiếng lá khô xào xạc và tiếng gió lùa qua kẽ lá nhựa thông. Đối với bà, cái tĩnh lặng này đôi khi còn đáng sợ hơn tiếng gầm rú của máy bay phản lực năm xưa, bởi nó khiến những ký ức vốn đã bị bụi thời gian che phủ bỗng chốc trỗi dậy, rõ mồn một.

Năm ấy bà mới mười tám tuổi, mái tóc dài đến thắt lưng, mượt mà và thơm nồng mùi lá bưởi. Bà cùng tiểu đội thanh niên xung phong của mình được điều về bám trụ tại tuyến lửa giao thông huyết mạch. Ở đó, bụi đường và khói thuốc súng đã nhuộm xám những chiếc áo xanh tình nguyện, và cũng ở đó, bà đã gặp Nghĩa.Nghĩa là lính lái xe trường sơn, quê anh tận ngoài Bắc. Những cuộc gặp gỡ giữa họ chỉ tính bằng phút, bằng giây giữa những chặng nghỉ tiếp quân lương. Anh thường tặng bà những bài thơ chép vội trong sổ tay lái xe, còn bà gửi anh những chiếc khăn tay thêu vụng về hình nhành hoa sim tím."Đợi hết chiến tranh, anh về đón em nhé!" – Lời hứa của Nghĩa lẫn trong tiếng động cơ xe tải sình sịch, tan vào màn đêm đầy mảnh đạn.Nhưng chiến tranh không có lòng trắc ẩn. Một đêm tháng Bảy, khi bà đang cùng đồng đội đào đất lấp hố bom để đoàn xe vượt qua, một loạt bom bi bất ngờ dội xuống. Cả vùng trời rực lên một màu đỏ quạch. Bà ngất lịm đi trong tiếng gọi thất thanh của đồng đội. Khi tỉnh lại trong trạm xá dã chiến, bà biết mình còn sống, nhưng đôi chân đã mang những vết sẹo vĩnh viễn, và quan trọng hơn, đoàn xe của Nghĩa đêm đó đã không bao giờ đến được đích. Chiếc xe của anh bị trúng bom hất văng xuống vực sâu.Sau ngày hòa bình, bà Sương trở về làng. Người ta tung hô những người anh hùng, người ta viết về những chiến thắng lẫy lừng, nhưng ít ai nhắc về những người phụ nữ như bà – những người đã hiến dâng tuổi xuân và cả tình yêu đầu đời cho đất đá công trình. Bà không lập gia đình. Không phải vì bà không muốn, mà vì cái bóng của Nghĩa và những đêm trắng ở ngã ba tuyến lửa đã trở thành một phần máu thịt, bà không thể san sẻ cùng ai.Cứ thế, mấy mươi năm trôi qua, những kỷ niệm ấy dần bị lớp bụi của cuộc sống đời thường, cơm áo gạo tiền phủ lấp. Bà trở thành một bà cụ hiền lành, lặng lẽ trong xóm nhỏ. Những đứa trẻ hàng xóm vẫn gọi bà là "bà Sương đơn thân", chúng chỉ biết bà từng đi bộ đội, chứ chẳng đứa nào biết dưới lớp áo nâu sồng kia là một tâm hồn đầy vết xước.Một ngày cuối năm, có một người đàn ông trung niên tìm đến nhà bà. Ông ta là con trai của một người đồng đội cũ của Nghĩa. Ông mang đến một chiếc hộp sắt hoen gỉ, thứ được tìm thấy khi người ta thi công con đường mới qua vùng vực sâu năm xưa.Bà Sương đón lấy chiếc hộp, đôi tay run rẩy. Bên trong là một cuốn sổ tay nhỏ nát bươm vì ẩm mục, một chiếc khăn tay thêu hoa sim đã bạc màu, và một bức thư chưa kịp gửi. Chữ viết trong thư đã nhòe đi vì thấm nước, nhưng tên bà vẫn còn đó, nằm lẻ loi giữa những dòng chữ kể về nỗi nhớ nhà, nhớ quê.Bà đưa chiếc khăn tay lên mũi. Lạ thay, sau mấy chục năm vùi sâu dưới đất đá và bụi bặm, bà vẫn thấy thoang thoảng mùi khói súng, mùi xăng dầu và cả mùi mồ hôi nồng nàn của Nghĩa. Mọi thứ vỡ òa. Những ký ức tưởng chừng đã "chìm dưới bụi thời gian" bỗng chốc sống dậy mạnh mẽ, khiến bà nấc lên thành tiếng.Bà nhớ lại khuôn mặt lấm lem bùn đất nhưng nụ cười rạng rỡ của Nghĩa dưới ánh trăng mờ. Bà nhớ lại cảm giác nắm tay anh lần cuối – cái nắm tay vội vàng giữa hai làn đạn. Hóa ra, thời gian có thể làm mờ đi mọi thứ trên bề mặt, nhưng những gì thuộc về chân lý của trái tim thì vẫn luôn nằm lại đó, vẹn nguyên và nhức nhối dưới lớp bụi thời gian.Chiều hôm đó, bà Sương ra mộ chiến sĩ vô danh ở nghĩa trang đầu làng. Bà đốt bức thư cũ, khói hương bay lên hòa vào mây trời. Bà mỉm cười, một nụ cười thanh thản đến lạ kỳ. Những nỗi đau, những chờ đợi mỏi mòn suốt mấy mươi năm qua giờ đây đã tìm được chỗ trú ngụ.Bụi thời gian có thể bao phủ lên những chiến tích, có thể làm già đi những gương mặt, nhưng không thể xóa nhòa đi sự tồn tại của một "thời hoa lửa" trong lòng những người đã đi qua nó. Bà Sương đứng dậy, bước đi chậm rãi trên đôi chân mang sẹo. Dưới ánh hoàng hôn, bóng bà đổ dài trên con đường làng, trông bà không còn cô độc nữa. Bởi bà biết, ở một khoảng trời nào đó, Nghĩa vẫn đang chờ, và tình yêu của họ – thứ tình yêu rực rỡ giữa đạn bom – sẽ không bao giờ thực sự chìm vào quên lãng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn