CHÚ THẢ LÍNH CÔNG BINH
Ký ức về chiến tranh là một ký ức không thể nào quên đối với những người lính từng trực tiếp đối diện với chúng, những năm tháng đầy khói lửa tiếng súng nơi biên cương vẫn chưa ngừng vang vọng, chú Thả, người lính công binh năm ấy tuy không trực tiếp cầm súng ra chiến đấu với quân thù nhưng nhiệm vụ của người lính công binh cũng gian nan, nguy hiểm không kém, khi mở đường, bắc cầu qua sông, rà phá bom mìn... Những người lính công binh luôn phải đối diện với hy sinh, mất mát. Và đó là ký ức khôn
CHÚ THẢ LÍNH CÔNG BINH
***
Ký ức về chiến tranh là một ký ức không thể nào quên đối với những người lính từng trực tiếp đối diện với chúng, những năm tháng đầy khói lửa tiếng súng nơi biên cương vẫn chưa ngừng vang vọng, chú Thả, người lính công binh năm ấy tuy không trực tiếp cầm súng ra chiến đấu với quân thù nhưng nhiệm vụ của người lính công binh cũng gian nan, nguy hiểm không kém, khi mở đường, bắc cầu qua sông, rà phá bom mìn... Những người lính công binh luôn phải đối diện với hy sinh, mất mát. Và đó là ký ức không bao giờ quên của chú Thả trên chiến trường Biên giới Tây Nam.
Năm 1987, với tinh thần tràn đầy nhiệt huyết, chú đã tình nguyện lên đường tham gia nghĩa vụ quân sự ở (Đồng Tâm) Mỹ Tho, sau 4 tháng rèn luyện chú được điều động về tỉnh Battambang (Camphuchia) tại Sư đoàn 30 chuyên ngành Công binh để phục vụ cho chiến tranh Biên giới Tây Nam.
Tiếng pháo vang lên giữa núi rừng biên cương không chỉ là âm thanh của chiến trận, mà còn là lời khẳng định chủ quyền, lòng kiên định của quân dân Việt Nam trước kẻ thù xâm lấn. Trong những tiếng pháo vang dội ấy, hai người bạn thân cùng đồng đội ở phía sau vượt qua mưa bom bão đạn, tìm cách để vừa mở đường mới, vừa vá đường cũ, với phương châm "sống bám cầu bám đường, chết kiên cường dũng cảm". Bộ đội công binh phải ứng phó hết, đặc biệt là đối phó đánh phá ngăn chặn. Công binh mở con đường đưa cả dân tộc tiến công, cho xe tăng thiết giáp chạy qua.
Chú cho biết, ở nơi biên giới xa xôi, nơi đất khách quê người, nhưng lúc nào cũng luôn có đồng đội kề vai sát cánh, cùng nhau vận chuyển lương thực, thực phẩm, vận chuyển tân binh bị thương về nới điều trị. Chú nói có đôi lúc nhớ mẹ nhiều lắm, giây phút ấy chiến trường vẫn còn khí lửa với tinh thần người lính vẫn kiên cường cùng đồng đội thực hiện tốt nhiệm vụ tháo gỡ hàng vạn tấn bom, mìn, trả lại sự yên bình cho nhiều vùng đất….
Đến năm 1989 chú trở về quê hương Phú Tân, chú lập gia đình, xây dựng cuộc sống mới từ đôi bàn tay cần cù và ý chí kiên cường, chú có một tiệm tạp hoá nhỏ. Giờ đây, khi mái tóc đã điểm sương, chú có hai người con, cuộc sống ổn định, hạnh phúc. Dù những năm tháng chiến đấu đã lùi xa, nhưng ký ức về một thời lửa đạn vẫn còn nguyên trong tâm trí người lính công binh ấy – những đồng đội đã ngã xuống, những đêm hành quân đầy mưa gió, những buổi sáng bình minh nơi biên giới với tiếng pháo rền vang giữa đại ngàn.
Những câu chuyện của chú, của lớp người đi trước, chính là bài học sống động về lòng yêu nước, tinh thần quả cảm và niềm tự hào dân tộc. Đó cũng là hành trang quý báu để thế hệ trẻ xã Phú Tân hôm nay tiếp nối truyền thống, ra sức học tập, lao động và cống hiến, góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh.



