Bài viết

Chữ tình gửi gió

Hà Tĩnh06/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

An và Linh yêu nhau từ những ngày còn là học sinh trường bưởi. Khi An lên đường nhập ngũ vào chiến trường miền Nam, họ mất liên lạc hoàn toàn vì bom đạn dập xóa các tuyến đường thư.

Ở chiến khu Bình Phước, một chiều hành quân trú mưa dưới tán cây trung quân, An nhớ Linh da diết. Không có giấy mực, anh nhặt những chiếc lá trung quân già – loại lá rừng dẻo dai, đốt không cháy – dùng đầu chiếc kim may áo khéo léo châm từng chấm nhỏ lên mặt lá thành những dòng chữ: "Linh ơi, anh vẫn bình an. Rừng miền Nam đẹp lắm. Chờ anh ngày chiến thắng nhé". Anh cẩn thận ép khô lá vào cuốn sổ, nhờ một người thương binh sắp sửa ra Bắc điều trị mang hộ về quê nhà.

Hai năm sau, bức thư đặc biệt ấy mới vượt qua hàng ngàn cây số đường rừng để đến tay Linh. Nhìn chiếc lá xanh đã chuyển sang màu úa nâu nhưng nét chữ châm kim vẫn vẹn nguyên, Linh khóc vì hạnh phúc. Cô biết người yêu mình vẫn đang chiến đấu kiên cường.

Chiến tranh kết thúc, An trở về với một cánh tay không còn nguyên vẹn, nhưng trên ngực áo anh vẫn là nụ cười rạng rỡ của ngày gặp lại. Chiếc lá trung quân năm nào được họ đóng khung kính, treo ở nơi trang trọng nhất trong nhà, minh chứng cho một tình yêu sắt son vượt qua bom đạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn