Chu Văn An: Người thầy mẫu mực của muôn đời, được tôn vinh là "Vạn thế sư biểu" của nền giáo dục Việt Nam.

Chu Văn An – Người thầy mẫu mực của muôn đời
Trong dòng chảy lịch sử và văn hóa Việt Nam, thầy Chu Văn An được kính trọng tôn vinh là "Vạn thế sư biểu" – người thầy mẫu mực của muôn đời. Ông không chỉ là một nhà giáo lỗi lạc với tấm lòng vì sự nghiệp trồng người, mà còn là một bậc đại trí, đại nhân, đại dũng, một kẻ sĩ khí tiết kiên trung của dân tộc. Cuộc đời và nhân cách của ông đã trở thành tấm gương sáng ngời cho nền giáo dục và các thế hệ trí thức Việt Nam soi rọi.
Người thầy vĩ đại với triết lý giáo dục mở
Chu Văn An (1292 – 1370), tên thật là Chu An, hiệu là Tiều Ẩn, quê ở làng Quang Liệt, huyện Thanh Đầm (nay là Thanh Trì, Hà Nội). Ngay từ thuở nhỏ, ông đã nổi tiếng là người có học vấn uyên thâm, tính tình thẳng thắn, kiên định và không màng danh lợi.
Thay vì chen chân vào chốn quan trường để tìm kiếm vinh hoa phú quý sau khi đỗ đại khoa, Chu Văn An chọn con đường mở trường dạy học tại quê nhà. Trường Huỳnh Cung của ông nhanh chóng trở thành một trung tâm giáo dục lớn lúc bấy giờ. Tư tưởng giáo dục của ông vô cùng tiến bộ: dạy học không phân biệt giàu nghèo, coi trọng cả tài lẫn đức, và đặt việc "sửa mình" của người học lên hàng đầu. Học trò của ông có đến hàng nghìn người, nhiều người đỗ đạt cao, làm quan lớn trong triều như Phạm Sư Mạnh, Lê Quát nhưng khi về thăm thầy vẫn khép nép giữ đúng lễ nghĩa.
Chính nhờ tài năng và đức độ cảm hóa lòng người, ông đã được vua Trần Minh Tông mời vào kinh thành Thăng Long giữ chức Tư nghiệp Quốc Tử Giám, trực tiếp dạy dỗ các thái tử và quản lý ngôi trường đại học đầu tiên của đất nước.
Kẻ sĩ khí tiết với "Thất trảm sớ" kinh động triều đình
Không chỉ là một người thầy vĩ đại trên bục giảng, Chu Văn An còn là một vị quan chính trực, hết lòng vì dân vì nước. Vào thời vua Trần Dụ Tông, triều đình suy thoái, chính sự đổ nát, gian thần hoành hành khiến đời sống nhân dân vô cùng lầm than. Trước thực cảnh đó, với tư cách là một bề tôi trung trung nghĩa, ông đã dũng cảm dâng lên nhà vua tờ "Thất trảm sớ", thẳng thắn đề nghị chém đầu bảy tên gian thần vang bóng một thời.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Tờ sớ tuy không được vua chấp thuận nhưng đã làm kinh động cả triều đình, thể hiện khí tiết lẫm liệt, bất khuất của một nhà nho chân chính. Sau sự kiện đó, để giữ trọn danh dự và khí phách của mình, Chu Văn An đã từ quan, cởi bỏ mũ áo chiến bào để về ở ẩn tại núi Phượng Hoàng (Chí Linh, Hải Dương). Tại đây, ông tiếp tục dạy học, bốc thuốc chữa bệnh cho dân nghèo và viết sách làm thơ cho đến hơi thở cuối cùng.
Di sản bất tử của "Vạn thế sư biểu"
Khi Chu Văn An qua đời, triều đình đã truy phong cho ông tước Văn Trinh Công và đưa vào thờ tự tại Văn Miếu – Thăng Long. Đây là một đặc ân cao quý vốn trước đó chỉ dành riêng cho các bậc thánh hiền.
Danh hiệu "Vạn thế sư biểu" mà người đời tôn vinh Chu Văn An không đơn thuần là sự ghi nhận về công lao dạy học, mà là sự kính trọng tuyệt đối dành cho một nhân cách lớn. Ông đã định nghĩa lại vai trò của người thầy trong xã hội: Thầy không chỉ truyền thụ kiến thức, mà thầy phải là tấm gương đạo đức, là người dẫn đường về nhân cách và lối sống.
Ngày nay, tên của thầy Chu Văn An được đặt cho nhiều ngôi trường danh giá, nhiều con đường lớn trên khắp cả nước. Đền thờ ông tại Chí Linh hay khu di tích Văn Miếu – Quốc Tử Giám luôn là điểm đến thiêng liêng để các thế hệ học sinh, sinh viên và nhân dân cả nước đến bày tỏ lòng tôn kính, tiếp nối truyền thống hiếu học và tôn sư trọng đạo của dân tộc.


