CHU VĂN KHÂM – NGƯỜI CON ƯU TÚ CỦA XỨ TRÀ, NGƯỜI ANH HÙNG TRÊN ĐƯỜNG ĐUA LỬA
Lịch sử không chỉ nằm lại ở những di tích, mà còn sống mãi trong niềm tự hào của mỗi người dân Thái Nguyên. Là một người trẻ đang sinh sống và học tập trên mảnh đất "Thủ đô Gió ngàn", em luôn tự hỏi: Điều gì đã khiến những người đi trước có thể đối mặt với hiểm nguy một cách thanh thản đến thế? Bài viết này là nén tâm hương em dành tưởng nhớ Anh hùng Chu Văn Khâm – người chiến sĩ lái xe quả cảm, một biểu tượng của ý chí sắt đá trên những cung đường máu lửa thời chống Mỹ.
Chu Văn Khâm sinh năm 1941 tại xã Phú Thịnh, huyện Đại Từ, tỉnh Thái Nguyên. Lớn lên giữa vùng quê cách mạng, hơi thở của núi rừng và truyền thống yêu nước của quê hương đã sớm hun đúc trong ông một lý tưởng sống cao đẹp. Năm 1962, gác lại những riêng tư của tuổi trẻ, ông lên đường nhập ngũ, mang theo ý chí của người con xứ Trà quyết tâm góp sức cho sự nghiệp giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.
Nếu Phan Đình Giót là biểu tượng của bộ binh, thì Chu Văn Khâm là hiện thân của lòng dũng cảm trên những "con đường máu" Trường Sơn. Trong suốt những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, ông là người chiến sĩ lái xe thuộc Trung đoàn 11, Bộ Tư lệnh Trường Sơn.
Công việc của ông không phải là cầm súng trực diện nơi chiến hào, mà là giữ vững tay lái dưới làn mưa bom bão đạn của kẻ thù. Những cung đường ông qua thường xuyên bị máy bay địch đánh phá ác liệt, nhưng với khẩu hiệu "Xe chưa qua, nhà không tiếc", ông đã thực hiện hàng trăm chuyến xe vận tải vũ khí, lương thực ra tiền tuyến một cách an toàn và vượt định mức.
Trong một trận đánh ác liệt, đoàn xe của ông bị không quân địch vây hãm. Bom đạn nổ ngay sát cửa buồng lái, khói bụi mịt mù, tầm nhìn bị che khuất hoàn toàn. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, khi chiếc xe chở đầy vũ khí quan trọng có nguy cơ bị trúng bom, Chu Văn Khâm đã bình tĩnh một cách lạ thường.
Dù bị thương, ông vẫn không rời vô lăng, dùng kinh nghiệm và sự gan dạ của mình để điều khiển xe vượt qua vùng hỏa tuyến, bảo vệ toàn vẹn hàng hóa cho chiến trường. Hành động ấy không chỉ là kỹ năng của một tài xế giỏi, mà là bản lĩnh của một người lính sẵn sàng lấy cái chết để bảo vệ mạch máu giao thông của Tổ quốc.
Với những thành tích đặc biệt xuất sắc, năm 1970, Chu Văn Khâm đã được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Ông chính là niềm tự hào của quân và dân tỉnh Thái Nguyên.
Hành trình của ông là minh chứng cho tinh thần kiên cường của thế hệ "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Thân hình có thể gầy gò, nhưng ý chí của người lính ấy lại vững chãi như dãy núi Tam Đảo, che chở cho những chuyến hàng nối liền hai miền Nam - Bắc.
Viết về anh hùng Chu Văn Khâm, em nhận ra rằng: Anh hùng không nhất thiết phải làm những điều kỳ vĩ xa xôi. Anh hùng chính là người hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình ngay cả khi đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết.
Ngày nay, khi chúng ta đi trên những con đường nhựa bằng phẳng của Thái Nguyên, hãy nhớ rằng dưới lớp nhựa ấy là mồ hôi và máu của những người như ông Khâm. Thế hệ trẻ chúng em hôm nay cần phải giữ vững "tay lái" của cuộc đời mình, không gục ngã trước khó khăn, để tiếp nối hành trình đưa đất nước vươn xa như cách mà những người lính năm xưa đã đưa xe về tới đích.


