Chung một lý tưởng
Nguyễn Văn Khuyến sinh năm 1924, là một trong bốn người con ưu tú của xã Vĩnh Hải đã hy sinh ngày 13/10/1950.
Nguyễn Văn Khuyến sinh năm 1924.
So với Hà Văn Thiệc và Nguyễn Văn Luyện, ông thuộc thế hệ trẻ hơn.
Nhưng tuổi tác không làm thay đổi điều quan trọng nhất: khi Tổ quốc cần, những người con của quê hương đã đứng lên.
Ngày 13/10/1950, Nguyễn Văn Khuyến hy sinh trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.
Cùng ngày ấy, ba người con khác của quê hương là Hà Văn Thiệc, Nguyễn Văn Luyện và Hà Văn Át cũng hy sinh.
Bốn cái tên.
Bốn cuộc đời.
Bốn hoàn cảnh.
Nhưng một lý tưởng.
Năm 2026, hơn 75 năm sau ngày hy sinh, quê hương Vĩnh Hải tổ chức lễ suy tôn và trao Bằng “Tổ quốc ghi công”.
Có những sự ghi nhận đến muộn so với thời gian, nhưng không bao giờ là muộn đối với lòng biết ơn.
Bởi một người đã hy sinh có thể không cần gì cho riêng mình.
Nhưng gia đình họ cần biết rằng sự hy sinh ấy được ghi nhớ.
Con cháu họ cần biết rằng người thân của mình đã sống như thế nào.
Và thế hệ trẻ cần biết rằng lịch sử không phải những câu chuyện xa xôi.
Nguyễn Văn Khuyến là một phần lịch sử của chính quê hương mình.
Ngày hôm nay, những cánh đồng Vĩnh Hải vẫn xanh.
Những con đường làng vẫn có tiếng xe qua lại.
Trường học vẫn vang tiếng học sinh.
Những em nhỏ vẫn cắp sách đến trường.
Một cuộc sống bình yên như vậy chính là điều mà những thế hệ đi trước đã hy sinh để bảo vệ.
Vì thế, khi kể câu chuyện về Nguyễn Văn Khuyến, tôi không muốn chỉ kể về một ngày ông hy sinh.
Tôi muốn kể về một thông điệp:
Người đã khuất trao lại cho người đang sống một món nợ của lòng biết ơn.
Món nợ ấy không thể trả bằng lời nói.
Nó được trả bằng cách sống.
Sống có trách nhiệm.
Học tập nghiêm túc.
Biết yêu quê hương.
Biết giữ gìn truyền thống.
Biết giúp đỡ người khác.
Và quan trọng nhất, biết trân trọng hòa bình.



