Cựu Thanh niên xung phong

Chứng nhân lịch sử Nguyễn Ngọc Sang

An Giang16/06/2026Nguyễn Ngọc Sang (xã Đoàn Gò Quao)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người giữ cây đàn giữa rừng

Trong những năm chiến tranh, có một người lính trẻ tên Phúc thuộc đơn vị thông tin. Anh không mang nhiều đồ, ngoài ba lô, một cuốn sổ liên lạc và một cây đàn guitar cũ đã sờn dây.

Cây đàn là của người bạn thân trong đơn vị để lại trước khi hy sinh. Trước lúc đi, người bạn chỉ nói một câu:

“Nếu còn sống, nhớ đàn tiếp cho anh nghe.”

Từ đó, Phúc mang cây đàn theo như một lời hứa.

Những đêm hành quân dừng chân trong rừng, khi mọi người nghỉ ngơi, Phúc thường ngồi lặng lẽ gảy vài dây đàn. Âm thanh không rõ giai điệu hoàn chỉnh, nhưng đủ để xua bớt sự im lặng nặng nề của chiến tranh.

Có lần, đơn vị trú trong một hang đá suốt nhiều ngày vì giao tranh ác liệt bên ngoài. Không ai được ra ngoài, không ánh sáng, không tin tức. Tinh thần nhiều người bắt đầu xuống.

Một đêm, Phúc lấy cây đàn ra.

Anh đàn rất khẽ, từng nốt rung lên trong bóng tối. Ban đầu chỉ có một vài người nghe, sau đó cả hang đá im lặng.

Không ai nói gì, nhưng có người nhịp tay theo, có người khẽ hát theo những câu hát cũ.

Âm nhạc không làm chiến tranh biến mất, nhưng nó làm cho nỗi sợ bớt nặng.

Sau nhiều năm, chiến tranh kết thúc. Phúc trở về quê, mang theo cây đàn đã cũ hơn nữa, dây đã thay nhiều lần.

Anh không trở thành nhạc sĩ, cũng không biểu diễn ở đâu lớn. Anh chỉ dạy trẻ con trong làng cách bấm vài hợp âm đơn giản.

Mỗi khi có ai hỏi vì sao vẫn giữ cây đàn cũ ấy, anh chỉ nói:

“Nó không chỉ là nhạc cụ. Nó là một lời hứa giúp người ta đi qua những ngày khó nhất.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn