Chút Tình Mùa Khô
Sự giằng xé nội tâm, hội chứng kẻ sống sót và nỗ lực vươn lên trong cuộc sống hậu chiến của bộ đội cụ Hồ.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về một thời khói lửa vẫn in đậm trong tâm trí những người lính Cụ Hồ. Mỗi độ trái gió trở trời, vết thương cũ lại đau nhức, nhắc nhớ về năm tháng gian khổ. Rừng Trường Sơn từng chứng kiến bao lớp thanh niên xẻ dọc núi rừng đi cứu nước, mang theo lý tưởng cao đẹp nhưng đối mặt với thực tế khốc liệt của bom đạn. Tuổi thanh xuân của họ gửi lại nơi chiến hào.
Ám ảnh về cái đói, cái rét nơi chiến trường không bao giờ phai nhạt. Những ngày hành quân nhịn đói, chỉ có măng rừng cầm hơi đã rèn cho họ ý chí thép. Nhưng nay, khi mâm cơm đủ đầy, người lính già vẫn rưng rưng nước mắt vì thương anh em chưa kịp ăn bữa no đã gửi xác lại chiến trường. Miếng ăn lúc này chứa đựng cả sự nghẹn ngào khôn tả, là nỗi xót xa vô bờ bến.
Đằng sau tấm huân chương lấp lánh là vô vàn vết sẹo chằng chịt trong tâm thức. Người lính thời bình học cách sống chung với những cơn đau khi thời tiết thay đổi, học cách nén tiếng thở dài mỗi đêm đông. Dẫu vậy, bản lĩnh Bộ đội Cụ Hồ vẫn ngời sáng. Họ vươn lên từ tro tàn, trở thành những người mẫu mực, truyền lại cho con cháu bài học quý giá về giá trị của tự do, độc lập và hòa bình.



