Chuyện Kể Từ Những Pho Sử Sống
Chuyện Kể Từ Những Pho Sử Sống
Chuyện Kể Từ Những Pho Sử Sống
Trong căn phòng nhỏ nghi ngút khói trầm, tôi may mắn được ngồi lại cùng những con người mà thời gian đã hằn lên gương mặt họ những nếp nhăn của sự kiên trung. Họ là những người mà chúng tôi vẫn gọi bằng cái tên trang trọng: Nhân chứng lịch sử.
Nhưng với tôi, họ gần gũi như người ông, người bà, như những "Ba Má phong trào" bước ra từ trang sách.
Bác kể cho tôi nghe về những ngày trước Cách mạng tháng Tám năm 1945. Khi ấy, bác còn là một thanh niên trẻ đầy nhiệt huyết, hoạt động bí mật dưới những tầng hầm hay trong lòng địch. Ánh mắt bác sáng rực khi nhớ về giây phút cờ đỏ sao vàng tung bay trên quảng trường Ba Đình. Rồi câu chuyện lại dẫn lối tôi đến với những người Anh hùng lực lượng vũ trang, những Anh hùng lao động thời kháng chiến - những người đã dùng đôi bàn tay và khối óc của mình để giữ vững mạch máu giao thông, để tiếp lửa cho tiền tuyển.
Ngồi cạnh tôi là một bác thương binh, một cánh tay đã gửi lại chiến trường, nhưng giọng nói vẫn hào sảng lạ thường. Bác kể về những đồng đội, vềnhững cựu thanh niên xung phong, những cán bộ
Đoàn đã dành trọn thanh xuân trên những cung đường máu lửa. Có cả những người mẹ, người chị là thân nhân của người có công với cách mạng, những người đã âm thầm làm hậu phương vững chắc, nuôi giấu cán bộ trong những ngày gian khổ nhất. Họ chính là những
"Ba Má phong trào" - những người không cầm súng nhưng lòng kiên định chẳng kém chi chiến sĩ.
Mỗi câu chuyện là một mảnh ghép của lịch sử dân tộc.
Họ không kế về bản thân như những anh hùng xa vời, mà kế về lòng yêu nước bằng những chi tiết đời thường nhất: một bát cơm sẻ nửa, một lá thư viết vội dưới ánh đèn dâu, hay một lời hứa hẹn ngày thống nhất.
Khi buổi trò chuyện khép lại, tôi nhận ra rằng: lịch sử không chỉ nằm trong những cuốn sách giáo khoa khô khan. Lịch sử đang sống, đang thở và đang hiện hữu ngay trước mắt tôi qua lời kế của những nhân chứng sông ấy. Họ là câu nồi giữa quá khứ đau thương nhưng oai hùng với hiện tại hòa bình hôm nay.
Rời bước chân đi, lòng tôi thầm tự nhủ: "Cảm ơn những pho sử sống, cảm ơn những người đã dệt nên hình dáng đất nước bằng chính cuộc đời mình”



