Thân nhân liệt sĩ, người có công

Chuyện tình của Liệt sĩ Huỳnh Văn Quên và bà Nguyễn Thị Lệ

Bài nghị luận “Lời hẹn dang dở giữa thời hoa lửa” kể về câu chuyện cảm động của liệt sĩ Huỳnh Văn Quên và bà Nguyễn Thị Lệ – người phụ nữ đã chờ đợi người mình yêu gần 60 năm. Qua đó, bài viết ca ngợi lòng yêu nước, sự hy sinh cao cả, đức thủy chung son sắt của thế hệ cha anh, đồng thời khơi dậy trong đoàn viên, thanh niên hôm nay tinh thần “Uống nước nhớ nguồn”, sống có lý tưởng, trách nhiệm và tiếp nối truyền thống cách mạng vẻ vang của dân tộc

Thái Nguyên31/07/2026Phường Đức Phổ (Đoàn phường Đức Phổ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Chuyện tình của Liệt sĩ Huỳnh Văn Quên và bà Nguyễn Thị Lệ

“Tui chịu cưới rồi, ông về nghen…” – câu nói ngắn ngủi của bà Nguyễn Thị Lệ khi hay tin hài cốt và di vật của liệt sĩ Huỳnh Văn Quên được tìm thấy sau gần 60 năm đã khiến hàng triệu người Việt Nam lặng đi vì xúc động. Đó không chỉ là lời gọi người thương trở về sau gần sáu thập kỷ chờ đợi, mà còn là minh chứng cho một tình yêu son sắt, một lòng thủy chung hiếm có giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt.

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng những câu chuyện về sự hy sinh và tình yêu trong thời hoa lửa vẫn luôn có sức lay động mạnh mẽ đối với thế hệ trẻ hôm nay. Giữa vô vàn những câu chuyện ấy, câu chuyện về liệt sĩ Huỳnh Văn Quên và bà Nguyễn Thị Lệ để lại trong tôi nhiều suy nghĩ sâu sắc về tình yêu, lòng yêu nước và trách nhiệm của tuổi trẻ trong thời đại mới.

Liệt sĩ Huỳnh Văn Quên là người con của quê hương Long An, tham gia lực lượng cách mạng từ khi còn rất trẻ. Là Hạ sĩ, Tiểu đội phó thuộc Tiểu đoàn 1 Long An, ông cùng đồng đội chiến đấu trong những ngày ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân năm 1968, ông đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại phía sau gia đình và người con gái mà ông đã hẹn ngày trở về để nên duyên vợ chồng.

Trước lúc lên đường, ông chỉ kịp hứa với người yêu một câu giản dị: “Đánh xong trận này tui về, ra mắt ba má rồi cưới em.” Một lời hứa bình dị như bao đôi lứa yêu nhau, nhưng chiến tranh đã cướp đi cơ hội để lời hứa ấy trở thành hiện thực.

Người con gái năm ấy – bà Nguyễn Thị Lệ – đã dành gần trọn cuộc đời để chờ đợi. Bà không lập gia đình, vẫn một lòng hướng về người thương, chăm sóc mẹ của liệt sĩ như chính mẹ ruột của mình, lo hương khói cho gia đình ông suốt nhiều năm. Dẫu không có một lễ cưới, không một tờ giấy đăng ký kết hôn, nhưng trong trái tim bà, bà đã là người vợ của người chiến sĩ ấy từ rất lâu. Sự thủy chung của bà không ồn ào, không phô trương, mà âm thầm, bền bỉ theo năm tháng, vượt qua cả thời gian và mất mát.

Điều khiến tôi xúc động nhất là sau gần 60 năm, khi nghe tin lực lượng chức năng tìm thấy hài cốt và di vật của liệt sĩ, bà chỉ nghẹn ngào nói: “Tui chịu cưới rồi, ông về nghen.” Câu nói ấy chứa đựng biết bao yêu thương, chờ đợi, hy vọng và cả những giọt nước mắt đã cất giữ suốt cả cuộc đời. Có lẽ, đó chính là đám cưới muộn nhất, cũng là đám cưới khiến nhiều người rơi nước mắt nhất.

Câu chuyện ấy giúp tôi hiểu rằng chiến tranh không chỉ lấy đi tuổi trẻ của những người lính mà còn lấy đi tuổi xuân, hạnh phúc và những ước mơ rất đỗi bình dị của biết bao người ở hậu phương. Những người chiến sĩ đã ngã xuống vì độc lập dân tộc, còn những người ở lại cũng âm thầm hy sinh hạnh phúc riêng để giữ trọn lời hẹn, giữ trọn nghĩa tình. Chính những sự hy sinh ấy đã góp phần làm nên nền hòa bình mà chúng ta đang được hưởng hôm nay.

Là một đoàn viên thanh niên, tôi nhận thấy bản thân thật may mắn khi được sinh ra trong hòa bình, không phải chứng kiến bom đạn hay chia ly. Nhưng chính vì vậy, chúng ta càng phải biết trân trọng những gì mình đang có và không được phép sống thờ ơ trước những hy sinh của các thế hệ đi trước. Yêu nước hôm nay không chỉ là những lời nói hay khẩu hiệu, mà phải được thể hiện bằng những hành động cụ thể: ra sức học tập, lao động sáng tạo, rèn luyện đạo đức, tích cực tham gia các hoạt động tình nguyện, các phong trào “Đền ơn đáp nghĩa”, chăm sóc nghĩa trang liệt sĩ, thăm hỏi gia đình chính sách và lan tỏa những câu chuyện đẹp về truyền thống cách mạng đến với cộng đồng.

Đối với tổ chức Đoàn Thanh niên, việc giáo dục lý tưởng cách mạng, lòng yêu nước và đạo lý “Uống nước nhớ nguồn” cho đoàn viên là nhiệm vụ vô cùng quan trọng. Mỗi đoàn viên cần chủ động tìm hiểu lịch sử, học tập những tấm gương anh hùng, tiếp nối tinh thần cống hiến của cha anh bằng trách nhiệm trong học tập, công việc và cuộc sống. Chỉ khi biết trân trọng quá khứ, chúng ta mới có thể xây dựng một tương lai vững bền.

Câu chuyện về liệt sĩ Huỳnh Văn Quên và bà Nguyễn Thị Lệ khép lại bằng sự đoàn tụ sau gần sáu thập kỷ, nhưng dư âm của nó sẽ còn mãi trong lòng mỗi người Việt Nam. Đó là bản tình ca bất diệt của lòng yêu nước, của đức hy sinh và sự thủy chung son sắt. Ngọn lửa mà thế hệ cha anh đã thắp lên bằng máu, nước mắt và cả những mối tình dang dở sẽ tiếp tục được thế hệ trẻ hôm nay gìn giữ và truyền lại bằng nhiệt huyết, trí tuệ và tinh thần cống hiến.

Thời hoa lửa đã qua, nhưng ngọn lửa của lý tưởng cách mạng, của lòng yêu nước và khát vọng cống hiến sẽ mãi cháy sáng trong trái tim mỗi đoàn viên, thanh niên Việt Nam. Đó chính là cách thiết thực nhất để tri ân những người đã ngã xuống và viết tiếp những trang sử vẻ vang của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn