Chuyện về "Bức tường lòng dân" bên dòng Cái Súc (1)
Vào những năm cao trào của chiến tranh cục bộ, Mỹ - Ngụy ráo riết thực hiện kế hoạch dồn dân vào ấp chiến lược quanh xã Phú Phụng nhằm cắt đứt nguồn tiếp tế cho du kích. Tại một xóm nhỏ ven kinh Cái Súc, giặc điều động một tiểu đội bảo an đến dỡ nhà, chặt phá vườn chôm chôm của dân để tạo "vành đai trắng" bảo vệ đồn bốt.
Sáng hôm đó, tiếng loa kêu gọi di dời vang lên chát chúa. Nhưng thay vì sợ hãi bỏ chạy, từ các ngõ vườn, hàng trăm phụ nữ, người già và trẻ em xã Phú Phụng – những "đội quân tóc dài" huyền thoại – đã đổ ra đường. Họ không cầm súng, mà người bế con, người xách rổ trái cây, người cầm nón lá, hiên ngang chặn đường đoàn xe và lính tráng. Một bà mẹ tóc bạc phơ đứng chắn ngay trước mũi súng của tên chỉ huy, dõng dạc nói: "Các ông bắn tôi đi, đất này là đất tổ tiên, cây này là mồ hôi nước mắt, chúng tôi chết ở đây chứ không đi đâu hết!"
Giữa lúc căng thẳng, các chị em du kích mật đã khéo léo trà trộn, vừa dùng lý lẽ đấu tranh, vừa thực hiện "binh vận". Họ gọi tên những người lính vốn cũng là con em miền Tây đi lính cho Ngụy: "Anh Ba, anh Tư ơi, quê mình cũng có vườn tược, có mẹ già, sao các anh nỡ về đây đốt phá nhà cửa của dân mình?". Lời nói dịu dàng mà sắc bén ấy khiến nhiều binh lính xao lòng, hạ nòng súng, thậm chí có người còn giả vờ đau bụng để không phải tham gia phá hoại.
Đêm đó, lợi dụng sự hoang mang của địch sau cuộc đấu tranh của dân, du kích xã phối hợp với lực lượng địa phương quân bí mật áp sát. Không cần nổ súng lớn, họ dùng tiếng mõ tre vang động khắp bốn bề, kết hợp với loa gọi hàng. Những người lính ban sáng vốn đã bị lay động, nay nghe tiếng loa nhân nghĩa đã đồng loạt buông súng hoặc bỏ đồn chạy trốn.
Trận đánh không tiếng súng ấy đã giữ vững được xóm làng, bảo vệ được cơ sở cách mạng. Câu chuyện về những người phụ nữ Phú Phụng dùng "lòng dân" làm lá chắn đã trở thành một giai thoại đẹp, minh chứng rằng ở mảnh đất này, tình yêu quê hương và sự mưu trí chính là thứ vũ khí mạnh mẽ nhất, vượt qua mọi bom đạn quân thù.



