CHUYỆN VỀ NGƯỜI ANH HÙNG LẤY THÂN LÀM GIÁ SÚNG
Mùa đông năm 1953, chiến dịch Đông Xuân sục sôi khắp các mặt trận. Giữa cái lạnh cắt da cắt thịt của vùng núi rừng Tây Bắc, có một chàng trai người dân tộc Tày tên là Bế Văn Đàn, tuổi đời còn rất trẻ nhưng đã mang trong mình ý chí sắt đá của một người chiến sĩ liên lạc.
1. Khúc dạo đầu giữa đại ngàn
Mùa đông năm 1953, chiến dịch Đông Xuân sục sôi khắp các mặt trận. Giữa cái lạnh cắt da cắt thịt của vùng núi rừng Tây Bắc, có một chàng trai người dân tộc Tày tên là Bế Văn Đàn, tuổi đời còn rất trẻ nhưng đã mang trong mình ý chí sắt đá của một người chiến sĩ liên lạc.
2. Giây phút lịch sử tại Mường Pồn
Trong trận đánh ác liệt tại Mường Pồn (Lai Châu), đơn vị của Bế Văn Đàn bị bao vây. Quân Pháp điên cuồng dội đạn hòng đè bẹp sức kháng cự của ta. Tình thế lúc bấy giờ ngàn cân treo sợi tóc:
- Đồng chí xạ thủ đại liên bị thương không thể chiến đấu.
- Khẩu súng máy – "hỏa lực môi" của tiểu đội – không có chỗ đặt vì địa hình trống trải, nếu không bắn trả, toàn đội sẽ hy sinh dưới làn đạn giặc.
Không một giây chần chừ, Bế Văn Đàn lao đến bên khẩu súng. Anh hiểu rằng: Súng phải nổ, bộ đội mới có thể xung phong.
3. Thân mình là giá súng, ý chí là điểm tựa
Trong làn mưa bom bão đạn, Bế Văn Đàn đã đưa ra một quyết định phi thường mà sau này đã đi vào huyền thoại: Anh lao tới, quỳ xuống, tự nguyện lấy hai vai mình làm giá đỡ cho khẩu súng.
Đồng chí Chu Văn Pù – xạ thủ lúc đó còn do dự vì thương bạn, nhưng Bế Văn Đàn đã hét lên quyết liệt:
"Kẻ thù trước mặt, đồng chí bắn đi!"
Khẩu đại liên đặt lên vai anh bắt đầu khạc lửa. Sức giật của súng kinh người, hơi nóng phả ra bỏng rát, nhưng Bế Văn Đàn vẫn đứng vững như một pho tượng đồng. Hai vai anh bị băm nát bởi độ rung và sức nóng, máu thấm đẫm tấm áo chiến sĩ, nhưng anh không rời vị trí.
Anh hy sinh khi đôi vai vẫn còn giữ chặt khẩu súng, tạo đà cho đơn vị xông lên tiêu diệt gọn tiểu đoàn quân Pháp.


